Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Thán Phục Trước Thiên Nhiên Và Các Bạn Động Vật, Phần 6/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Thật ra, tôi cứ nghĩ đó là kết thúc cho ngày hôm nay và kết thúc câu chuyện về cô [đom đóm] Di. Nhưng bằng cách nào đó, cô nàng lại kết nối với tôi lần nữa. Vì vậy, tôi hỏi cô liệu cô có hạnh phúc với đời sống như vậy không. Cô đáp: “Thưa không”. Tôi hỏi: “Điều gì khiến cưng không vui?” Cô nói: “Vì không còn miệng, không thể ăn”. Tôi nói: “Ồ, dĩ nhiên điều đó rất khủng khiếp và ta hiểu. Nhưng thật kỳ diệu là cưng vẫn đi lại, vẫn sống cuộc đời mình, thậm chí còn phát ra một ánh sáng lớn như thế so với kích thước của cưng. Ta không biết cưng làm cách nào. Cưng có thể cho ta biết không?”

Khi mới gặp, tôi hỏi nên gọi cô thế nào: “Cưng là đom đóm đực hay cái? Vì ta không biết nhiều về loài của cưng”. Đầu tiên, cô nói: “Đực”. Nên tôi nghĩ: “Ồ, đây là đom đóm đực”. Cho nên tôi gọi là “Chú” này nọ. Nhưng sau đó, tôi lại nhận được thêm từ ngữ. Cô nói: “Người quyến rũ các anh đực”. Ôi Trời ơi, ngôn ngữ và cách diễn đạt thật đặc biệt. Tôi đoán ý cô muốn nói cô là giống cái, nhưng lối diễn đạt thật hài hước, thật dí dỏm.

Tôi thật sự không thể tin được rằng cô nàng lại đến và háo hức báo tin vui như thế. Một chú nhện khác cũng đến nữa. Mỗi ngày đều có một ai đó đến. Và hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp một cô đom đóm đến báo tin hòa bình và nói những lời an ủi. “Cưng nghe tin đó từ đâu? Cưng có thể cho ta biết không?” “Ồ, người thế gian nói rất nhiều về điều đó”. Vì vậy mà cô nghe được tin này. “Tiếng Anh của cưng giỏi quá. Ta thật sự ngạc nhiên và rất ấn tượng. Ta cũng thích khiếu hài hước của cưng”. “Nghiệp hòa bình thật sự rất nặng nề cho Ngài”. “Ồ, cảm ơn cưng, ta biết, ta biết. Nhưng biết làm sao? Biết làm sao đây? Thế giới này là như vậy. Ta không ngại gánh nghiệp hòa bình cho mọi người, nhưng họ vẫn không thể trốn thoát, cho dù ta làm bất cứ điều gì và rất nhiều điều cho họ, bởi vì họ không… Họ không tin những lời ta nói, có lẽ là không tin. Thành ra họ không làm theo những điều ta đề nghị và khuyên nhủ”. “Có lẽ họ nghe lời Ngài, nhưng không thể dễ dàng từ bỏ thói quen của họ”.

“Phải, phải, cưng nói đúng. Ta biết đó cũng là một trong những nguyên nhân, và thật đáng buồn, rất đáng buồn, vì việc này có thể thực hiện được. Nghiệp hòa bình, nghiệp sát sinh có thể ngăn chặn. Nhưng dường như điều đó sẽ không xảy ra sớm. Có người nói năm 2026 sẽ là năm của thế giới thuần chay. Mọi người sẽ ăn thuần chay, nhưng ta chưa thấy điều gì diễn ra ở quy mô lớn như vậy. Dù thế giới đã tiến bộ về thuần chay – ngày càng có nhiều thực phẩm thuần chay được sản xuất, giúp mọi người dễ mua hơn với giá cả hợp lý. Nhưng ta nghĩ rằng chỉ khi càng nhiều người mua thì ngành kinh doanh thuần chay mới càng phát triển. Có cầu thì sẽ có cung. Hiện nay vẫn chưa nhiều như điều ta mong muốn, vì ta thật sự muốn cứu thế giới này. Ta muốn cứu linh hồn mọi người. Ta muốn họ vĩnh viễn được giải thoát khỏi khổ đau.

Nhưng ta có thể làm gì đây? Trong thế giới loài người, ta chỉ là một phụ nữ nhỏ bé, còn nghiệp đã chia cắt ta với những người làm việc cùng ta, với những người của ta, với những người-thân-động vật mà ta thương yêu, với nơi ta từng sống thoải mái, thuận tiện – ngay cả điều đó ta cũng không thể có. Ngay cả chút an ninh và an toàn cũng luôn rất mong manh và bấp bênh. Ta hầu như không thể bảo vệ mình. Quanh ta không ai có súng, có dao hay biết võ công để bảo vệ ta. Cho nên dù cưng buồn vì cưng không thể ăn, thì nhiều người cũng đang buồn vì nhiều điều khác. Còn ta, có lẽ là người buồn nhất thế gian, vì nhiều điều ta thấy thật không đúng đắn. Thật sự vượt xa cả sự tàn ác, vượt xa cả sự hung bạo, vượt xa cả sự man rợ và vượt xa cả những hành động dã man. Chỉ là… Nếu nỗi buồn có thể làm tan nát trái tim cưng, thì nó cũng làm tan nát cõi lòng ta. Trái tim ta đã tan vỡ nhiều lần, dù không ai nhìn thấy. Thật khó chịu đựng nổi thế giới này.

Nhưng cưng biết không, ta vô cùng kinh ngạc, thậm chí có thể nói là sửng sốt, khi cưng, một côn trùng hay bọ nhỏ bé, khiêm nhường như vậy, lại biết nhiều về nghiệp đến thế. Sao cưng biết tất cả những điều này? Ý ta là chuyện này chỉ mình ta hiểu. Ý ta là con người cũng có biết, nhưng ta không nghĩ họ hiểu được mức độ sâu sắc của nghiệp hòa bình ảnh hưởng đến ta, công việc của ta, cuộc sống của ta, hạnh phúc của ta và bình an của ta - tất cả mọi thứ. Vậy sao cưng lại biết điều đó? Cuộc đời cưng quá ngắn ngủi, những nhu cầu của cưng cũng chưa được đáp ứng đầy đủ. Sao cưng biết nghiệp hòa bình rất nặng nề cho ta? Sao cưng biết? Cưng có thể nói cho ta biết không?”

“Con người thật không tử tế khi đối xử với nhau và với các chúng sinh khác theo cách địa ngục như thế”. “Chà, tiếng Anh của cưng giỏi thật. Kiến thức, triết lý và trí huệ của cưng thật đáng kinh ngạc”. Cô nói tiếp: “Con người gần như không cứu được thế giới, không bảo vệ được nó”. “Phải, cưng nói đúng. Cưng nói đúng. Cưng diễn đạt rất nhẹ nhàng và tử tế. Phải, làm điều ngược lại mới dễ: cứu con người, cứu thế giới này, giúp đỡ lẫn nhau, vì THƯỢNG ĐẾ ban cho dư dả đến mức chúng ta có thể nuôi sống nhiều thế giới, không chỉ riêng thế giới này. Nếu mọi người biết cách cư xử và yêu thương nhau, Trời ơi, việc tạo dựng Thiên Đàng tại thế thật quá dễ dàng. Cưng có nghĩ vậy không, Di?” “Dạ, con cũng nghĩ vậy”. Đó là lời cô nói.

“Nói ta nghe xem, sao cưng lại thông tuệ đến thế? Ý ta là cưng đã học ở trường nào? Giống như trên thế giới này, người ta đi học, học cao đẳng, học đại học để có kiến thức, lấy bằng cấp, rồi có thể tìm việc làm và trở thành người được tôn trọng trong xã hội. Cưng đã học trường nào? Làm sao cưng có được triết lý thông thái như những gì cưng vừa bày tỏ? Cưng có thể nói cho chúng tôi biết không?” “Dạ, có thể nói”. “Ngài là một Minh Sư Trí Huệ, có rất nhiều đệ tử và nhiều tín đồ. Nhưng Ngài không còn trẻ nữa”. “Ý cưng là sao? Ta vẫn còn trẻ mà”. “Bởi vì vậy, Ngài không đủ sức để thắng trận chiến chống lại lực lượng phủ định”.

“À, cảm ơn cưng rất nhiều. Ước gì cưng chúc ta điều tốt đẹp hơn một chút. Nhưng ta vui vì cưng thành thật, nói một cách chân thành, thành thật và chân thành từ tận đáy lòng, chứ không cố làm ta vui, hay không dám nói sự thật. Nhưng cho phép ta nói một điều hơi khác với ý kiến cưng vừa bày tỏ. Trận chiến giữa lực lượng khẳng định và phủ định không giống như sàn đấu vật hay võ đài quyền Anh. Chúng ta chiến đấu bằng lực lượng tâm linh, kiến thức và trí huệ bên trong, cũng như bằng lòng từ bi đối với nhân loại và mọi chúng sinh. Đó là mục tiêu chiến đấu của chúng ta. Chúng ta không chiến đấu chỉ để cho vui, để nổi tiếng, để được yêu mến hay tôn kính. Càng lớn tuổi, ta càng cảm thấy có trí huệ hơn; tận sâu trong tâm, ta cảm thấy mình càng quyết tâm đấu tranh cho lẽ phải và cứu các linh hồn khỏi khổ đau nơi địa ngục và các cõi thấp khác. Chính động lực đó luôn thúc đẩy ta tiến về phía trước và vươn lên.

Dĩ nhiên, chúng ta hy vọng sẽ thắng, vì địa ngục thật sự là địa ngục; bất kỳ ai vào đó cũng phải chịu quá nhiều đau khổ, nhất là nếu bước qua cánh cửa địa ngục vô gián thì không bao giờ thoát ra được nữa. Hãy tưởng tượng đó là cưng. Hãy tưởng tượng chồng con của cưng, người thân của cưng phải rơi vào địa ngục, chẳng phải cưng sẽ làm mọi cách để cứu họ sao? Bởi làm sao ai mà có thể chịu đựng nỗi khổ đau vĩnh viễn như thế? Dù chỉ vài năm hay vài chục năm cũng đã khủng khiếp rồi. Nếu có trái tim, có cảm xúc, có sự cảm thông, có tình thương và có lòng từ bi, chúng ta sẽ cố gắng hết sức cứu họ. Cưng có nghĩ vậy không? Vì thế, tuổi tác không quan trọng, bởi vì cuộc chiến này không cần cơ bắp. Ta vẫn còn sống, rất tỉnh táo và làm việc mỗi ngày hơn tám tiếng; đôi khi gần như cả ngày lẫn đêm. Ta ngủ rất ít, nghỉ ngơi rất ít và có gì ăn nấy.

Cưng thấy đó, ở đây chúng ta không nói về sức mạnh thể chất. Chúng ta nói về sức mạnh tâm linh, sức mạnh từ Đấng THƯỢNG ĐẾ, từ Cội Nguồn của mọi Sáng Tạo từ Cội Nguồn của mọi Tình Thương, mọi Sự Sống và mọi sự hy sinh vô điều kiện vì mục đích cao cả - nhằm cứu những người hiền lành, yếu đuối và vô minh. Họ được sinh ra với Tình Thương và Trí Huệ của THƯỢNG ĐẾ, nhưng lại bị bịt mắt, trói cả tay chân rồi bị ném xuống biển để tự bơi. Hãy tưởng tượng một chúng sinh còn có thể bất lực đến mức nào”. Vì vậy, dù ta có đang hấp hối hay già hơn nữa, ta vẫn sẽ tiếp tục chiến đấu cho họ, và ta sẽ chiến thắng. Đó là cảm nhận của ta lúc này.

Photo Caption: “Láng Giềng Đoàn Kết/ Bầu Không Khí Hiền Hòa Tương Trợ”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (6/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-07-23
3711 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-07-24
2777 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-07-25
2256 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-07-26
2345 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-07-27
1896 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-07-28
1694 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-07-29
1474 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-07-30
1178 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-01
2778 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-08-01
1 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-07-31
386 Lượt Xem
36:09

Tin Đáng Chú Ý

269 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-07-30
269 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về