(Thưa Sư Phụ, thông thường khi chúng con thiền Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại], phần lớn chúng con chỉ nghe thấy một âm thanh duy nhất. Nhưng thỉnh thoảng dường như chúng con nghe giống như một bản giao hưởng. Con xin hỏi Sư Phụ, loại âm thanh giao hưởng này có phải là Dòng Âm Lưu [Thiên Đàng nội tại] không, hay là âm nhạc mà não bộ chúng con đã ghi lại trong quá khứ?) Đó là âm nhạc gì? Là karaoke hay là gì? (Giống như nhạc cổ điển, nghe rất dễ chịu.) Nếu nghe dễ chịu thì cứ nghe. (Dạ cứ nghe ạ. Dạ. Con có một câu hỏi khác là, con đã Tâm Ấn được gần năm năm. Con nhớ trong năm đầu tiên sau khi Tâm Ấn, con đã nghe được Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] cao nhất của Cảnh giới Thứ Hai, nhưng cho đến bây giờ nó vẫn như vậy.) Tại sao cô tiến bộ chậm vậy? (Tuy nhiên, dường như độ nhạy cảm của con đã trở nên cao hơn. Phẩm chất yêu thương của con cũng lớn hơn. Nhưng…) Lớn thế nào? Lớn bao nhiêu? (Lớn hơn trước. Ví dụ, con dễ tha thứ cho người khác hơn.) Như vậy thì tốt quá. Được. (Tuy nhiên, con xin hỏi Sư Phụ, làm sao con có thể vượt trên đẳng cấp hiện tại?) Cô mua một dàn karaoke mới. Nghe âm thanh khác. Bên ngoài có sáo trúc và nhạc vĩ cầm. Cô thích cái nào thì mua về nghe cái đó. Chứ còn cách nào khác nữa?
(Có phải ý là nếu chúng con cố gắng hết sức để tránh tiếp xúc với người bên ngoài và cố gắng tham gia nhiều kỳ thiền bế quan thì chúng con sẽ tiến bộ nhanh hơn không?) Thỉnh thoảng tham gia thiền bế quan thì được. Thành ra thỉnh thoảng chúng ta có tổ chức thiền tam hoặc thiền thất. Hoặc tại Trung tâm của quý vị, thỉnh thoảng quý vị có thể tổ chức thiền nhất, thiền nhị, hoặc thiền tam. Quý vị có làm như vậy không? (Dạ có.) Đó cũng là tạo sự thuận tiện cho quý vị. Chứ quý vị đâu thể bế quan suốt cả ngày, mỗi ngày. Rồi còn gia đình của quý vị thì sao? Hiểu không? (Dạ hiểu.) Chúng ta khó tránh khỏi, sống trong xã hội này là như vậy. Thì đành phải làm cả hai bên thôi. Phải không? (Dạ phải.) Tôi cũng không thể cứ bế quan; tôi không thể bế quan suốt được. Thỉnh thoảng tôi mới trốn. Mà trốn thì cũng vẫn có máy fax, máy “fax giả”, và rất nhiều thứ. Đó không phải là sự nghỉ ngơi hoàn toàn. Chỉ khi bị bệnh, như sau phẫu thuật hay gì đó thì mới nghỉ ngơi thôi... Nhiều thứ lắm.
Hãy hỏi điều gì thực sự cần thiết hoặc cấp bách cho việc tu hành của quý vị, điều mà quý vị không thể giải quyết được. Còn điều gì mang tính triết lý, cảm kích, biết ơn, hoặc phàn nàn thì có thể đợi sau. Được chứ? Để cho người khác cơ hội hỏi. Có rất nhiều người [muốn hỏi]. (Cảm ơn Sư Phụ đã dạy con Pháp Môn Quán Âm. Con đã thọ Tâm Ấn được sáu năm. Khi con muốn tinh tấn hơn, thì con lại càng nhìn thấy những chúng sinh vô hình hơn.) Vô hình? (Một người nam và một người nữ.) Ồ! Náo nhiệt vậy. (Không phải là con muốn nhìn thấy họ. Chỉ là...) Bác dùng tình thương đối đãi với họ. Bác cứ thiền phần bác. Đôi khi họ đến để lấy đi một chút phước báo của bác. Có gì đâu? (Nhưng rồi con không thể tiến bộ. Con không thể ngồi yên tĩnh trọn một tiếng.) Vậy thì đầu tiên bác ngồi nửa tiếng, rồi lại ngồi thêm nửa tiếng nữa, rồi nửa tiếng nữa. Được không? (Dạ được.) Cứ cố gắng hết sức là được rồi. Khi cộng tu thì ngồi nhiều hơn. (Con luôn tham gia cộng tu.) OK. Ngồi được bao nhiêu thì ngồi. Đừng ép mình quá…
(Nhưng họ đang cản trở sự tiến bộ của con.) Không đâu. Họ sẽ không cản trở bác. Hãy thương họ nhiều hơn. Thương họ nhiều hơn. (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.) Hãy sẵn lòng chia sẻ. Không có gì đâu. Hy sinh vì người khác. (Có phải con nợ họ điều gì không ạ?) Điều này bác phải hỏi họ. Tại sao lại hỏi tôi? Đó là chuyện giữa hai người. (Nhất là đứa trẻ đó. Đứa trẻ đó. Đôi khi con rất tức giận, và dường như nó sẽ ôm con, và dường như con đang cho nó ăn. Thật kỳ lạ. Trong lòng con thì thấy oán ghét. Nhưng tại sao…) Đừng oán ghét họ. Tất cả chúng sinh đều là thân nhân của chúng ta trong tiền kiếp. Huống chi họ lại vô hình, không có thân thể. Thật đáng thương. Và không có Minh Sư. Họ đang khảo nghiệm tâm yêu thương của bác đó. (Cảm ơn Sư Phụ.) Những chúng sinh đáng thương. Họ sẽ không ở đó mãi đâu. (Nhưng họ đã theo con lâu rồi, sáu năm.) Thật sao? Có thể là người thân của bác từ kiếp trước. Con cái hay ai đó. Bác cứ niệm Năm Hồng Danh. Đừng để ý đến họ. (Đừng để ý họ.) Giống như trong lúc cộng tu vậy.
(Thưa Sư Phụ, con đã nghỉ hưu và sống một mình.) Nghỉ hưu rồi thì không cộng tu nữa hả? (Dạ không phải.) À, bác hơi sợ. (Con sống một mình trong nhà.) Bác sợ phải không? Hơi sợ à? (Dạ không, bây giờ con không sợ. Nhưng trước đây con có sợ.) Vậy thì tốt quá! Điều đó có nghĩa là bác ngày càng can đảm hơn. Họ đang rèn luyện dũng khí cho bác đó. Người khác mà nhìn thấy họ sẽ sợ chết mất và sẽ ngất xỉu, còn bác nhìn thấy họ suốt sáu năm mà vẫn còn đó. (Con muốn nói rằng, bây giờ con có thời gian để theo Sư Phụ.) Bác theo tôi như thế nào? Đừng có theo tôi lung tung. (Sư Phụ, xin cho con cơ hội.) Bác đi đâu? Muốn đến Miaoli hả? (Bất cứ nơi nào. Sư Phụ có đệ tử nào đẳng cấp cao hơn không, mà có thể huấn luyện con ngồi yên liên tục ba tiếng? Chứ chưa tới một tiếng đồng hồ, con đã bắt đầu động đậy rồi.) Tôi đã nói với bác rồi. Cứ cố gắng hết sức. (Cảm ơn Sư Phụ.) Khi không thể ngồi yên, thì thử nằm xuống cũng được. Không phải lúc cộng tu, mà là lúc ở nhà. Đôi khi nếu nằm thiền ổn định hơn, thì cứ nằm. Hoặc ngồi trên ghế. Hãy thoải mái. Nhiều khi chúng ta già, thân thể cảm thấy không thoải mái. Hoặc bật nhạc của tôi làm nền khi bác thiền. Cứ để như vậy. (Dạ. Con bật mỗi ngày.) Vậy à. (Con bật cả ngày lẫn đêm.) Bật nhiều vậy để làm gì? Lâu dần thành thói quen muốn bật. Nó trở thành thói quen. Rồi…
Nếu bác muốn sống với đồng tu, thì cho họ thuê phòng. Hoặc nếu ai đó không có chỗ ở, thì bác chia sẻ nhà với họ. Hai người cộng tu có thể ổn định hơn. Được chứ? (Con có thể đến Tây Hồ không?) Bác hỏi vị sư trưởng ở đó. Còn xem tính khí, hoàn cảnh, và cá tính của bác như thế nào, có thể sống chung với họ hay không. (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.) Bây giờ đừng hỏi tôi. Họ là những người sống ở đó. Nếu họ nhận bác, thì bác có thể chuyển đến. Nhưng nếu bác không tốt, và họ đuổi bác ra, thì đừng nói với tôi. Bây giờ họ không cần nói với tôi. Ai không tốt là họ đuổi ra. Họ cùng nhau hợp sức đuổi ra.
(Sư Phụ, hai năm trước con có đến Trung Quốc đại lục, nhưng đến bây giờ con vẫn không ngồi thiền đủ giờ nổi. Đôi khi con rất muốn ngồi thiền, nhưng...) Sau khi đến Đại Lục thì cô không thiền được hả? (Dạ. Sau khi trở về thì nó thành như vậy.) Ôi! “Tuyệt” nhỉ. (Nhưng con đến Trung Quốc đại lục...) Cô đến Đại Lục để làm gì? (Con đi cùng chồng con để thăm họ hàng.) Chỉ thăm họ hàng thôi. Hiểu rồi. Nó liên quan gì đến Trung Quốc đại lục? (Khi con ở đó, mọi người trong nhà đều hút thuốc. Toàn là khói và mùi hôi khiến con không thể thiền được. Con chủ yếu thiền lúc nửa đêm thôi, chỉ khoảng nửa tiếng, chưa đến một tiếng.) Được rồi. Cũng không có gì đâu mà. (Nhưng kể từ khi trở về từ đó, con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] đều không nghe thấy gì.) Nó không xảy ra như vậy đâu. (Và con chỉ có thể nhìn thấy một chút Ánh Sáng trong lúc thiền Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại.]) Đi cộng tu thường xuyên hơn. Sẽ ổn thôi. (Con thường mơ thấy về Cõi A-tu-la. Đôi khi. Con không biết tại sao. Đột nhiên giấc mơ hiện ra giống hệt như đang chiếu trên tivi.) À, đó là vì cô vớ vẩn. (Con không thích điều đó. Con nói: “Sư Phụ, xin Ngài hãy... đưa con lên một thế giới cao hơn để tu học”.) Vớ vẩn. Chuyện này không liên quan gì đến Trung Quốc đại lục cả. Vấn đề là ở cô. Cô có tâm phân biệt quá và cô sân hận người khác. Cô tự cản trở mình ở đó. Mỗi lần tôi đi máy bay, có rất nhiều người hút thuốc, suốt hơn mười tiếng đồng hồ. “Tôi về là Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại) mất hết!” (Trước khi đến đó con cũng…) Tôi từ “tiểu lục” về cũng mất. Hoàn cảnh là như vậy. Cô phải có tình thương hơn. Dĩ nhiên là khó chịu, nhưng cô không thể sân hận họ. Cô đã tự làm mất phước báo của mình, rồi lại đổ lỗi cho người khác. “Đại lục” hay “tiểu lục” có liên quan gì đâu?
Tất cả đều là người mới sao? (Dạ.) Sao? Chỉ nói tiếng Anh thôi hả? Không? Ở khắp nơi. Tôi hiểu, tôi hiểu. Đó là lý do. Vậy, có ai có câu hỏi không? Có câu hỏi nào không? (Dạ không.) Thật sự không có à? Không có câu hỏi thì tốt. Nếu quý vị có câu hỏi thì có thể hỏi. Chỉ là nhiều người không thực sự biết cách hỏi. Tôi không biết có phải đó là vì họ căng thẳng, hay cố tình muốn tôi chú ý, hoặc cố ý tìm cơ hội để trò chuyện với tôi. Có quá nhiều người, vậy mà anh ta thực sự có thể... Anh ta cứ không cần biết mình đang làm cái gì. Hành động như một đứa trẻ, thấy ai đó có kim cương, thì cũng đòi kim cương, nhưng rồi lại để lạc mất hoặc chỉ nghịch với nó. Hầu hết người Tàu đều có nhiều điều kiện thuận lợi và lẽ ra họ phải đạt được kết quả tốt hơn những người ở các nước khác.
Nếu quý vị có câu hỏi nào về những khó khăn trong việc tu hành mà quý vị không thể giải quyết, và những điều mà các đồng tu cũng không biết, v.v., thì quý vị có thể hỏi tôi, vì cơ hội rất hiếm. Hỏi tôi trực tiếp sẽ khiến quý vị cảm thấy yên tâm hơn, thì đó là đúng. Nhưng anh ta cứ nói huyên thuyên, lải nhải về chuyện gia đình, về chồng, về vợ, con cái, bất cứ điều gì, kéo cả năm đời xuống. Họ đã siêu thoát mà cũng kéo xuống, cũng kéo họ trở lại và làm phiền họ, rồi cũng làm phiền tôi. Như vậy khiến tôi rất mệt mỏi. Tôi mệt mỏi không phải vì giải thoát quý vị, hay vì gánh nghiệp chướng của quý vị, hay vì những lý do khác. Không. Không, không, không. Luôn luôn là những điều này làm phiền tôi.
Chúng ta nên cư xử tốt hơn. Và hãy là người bạn tốt. Ví dụ, khi chúng ta thích ai đó và biết người đó thích gì, thì chúng ta nên làm điều họ thích, để có thể duy trì tình bạn lâu hơn. Chúng ta đã biết họ không thích gì, mà lần nào chúng ta cũng cố tình làm như vậy. Vậy thì họ sẽ khó chịu chết thôi. Hiểu không? Làm sao có thể giữ được tình bạn đó? Hôn nhân cũng như vậy. Phải không? (Dạ phải.) Nếu chúng ta yêu vợ hoặc yêu chồng, chúng ta phải âm thầm làm điều gì đó, nghĩ về điều gì đó. (Chiều theo sở thích của họ.) Hiểu những gì họ thích, hoặc cố gắng hết sức làm điều đó, khiến họ thích chúng ta hơn, làm họ vui. Khi họ vui, chúng ta cũng vui. Nếu cả hai chúng ta đều như vậy, thì cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ hạnh phúc mỹ mãn và bền lâu, sống với nhau đến già. Nếu không, sớm muộn gì quý vị cũng sẽ chia tay.
Tương tự như vậy, tôi thực sự rất thích người Tàu quý vị, vì quý vị rất thành tâm và rất đoàn kết, và sẵn lòng giúp tôi làm rất nhiều việc. Không phải là tôi không thích quý vị. Quý vị thực sự có câu hỏi thì có thể hỏi. Một số người có thể gặp khó khăn trong việc tu hành. Đôi khi họ không hiểu thì có thể hỏi tôi. Những câu hỏi căn bản như về Năm Hồng Danh, Năm Cảnh Giới hay tương tự, quý vị có thể hỏi người khác, không cần hỏi tôi. Được chứ? Nhưng nếu là những câu hỏi về cảnh giới nội tại hay thể nghiệm mà người khác không thể giúp quý vị giải đáp, thì quý vị có thể hỏi. Giờ tôi cho quý vị hỏi, thì lại không hỏi. Khi không phải lúc hỏi, quý vị lại nói lung tung… lải nhải lan man.
Photo Caption: Cảm Tạ Thượng Đế! Cảm Thấy May Mắn Được Sống Ở Giữa Những Bụi Cây Và Hàng Cây











