Quý vị chưa trả lời câu hỏi của Sư Phụ. Muốn gặp Sư Phụ chi vậy? Muốn gặp Sư Phụ chi vậy? (Nhớ Sư Phụ quá. Nhớ Sư Phụ.) (Khi gặp Sư Phụ cảm giác như đang ở nhà.) Ừ. Khi gặp Sư Phụ, quý vị cảm thấy như đang ở nhà. (Dạ phải.) Được rồi. Nhà kiểu gì? Có giống như khi quý vị muốn gặp minh tinh này nọ không? (Dạ không.) Một số người nghĩ Sư Phụ là minh tinh. Oan ức hả? Đâu có đâu. Minh tinh người ta làm một năm mấy chục triệu, mấy triệu bạc ha. Ở nhà đồ sang trọng, đi xe Limousine ha. Có một cái ông ký giả nào đó ổng nói Sư Phụ cái gì... Nói quý vị quảng cáo Sư Phụ giống như là Michael, Michael Jack... (Michael Jackson.) Jackson Michael. Michael nào đó. Là ai vậy? (Dạ Michael Jackson.)
Sư Phụ còn chẳng biết. Anh ta OK chứ? Anh ta nổi tiếng ở đây, đúng không? (Anh ấy là ca sĩ.) Đúng rồi. Anh ấy rất nổi tiếng. Còn Sư Phụ thì không. Rồi. Nói mỗi lần Sư Phụ mà đi đâu. Nói quý vị làm quảng cáo Sư Phụ giống như Michael Jackson, Jackson Michael gì đó ha. Rồi, OK. Vậy cũng rất làm vinh dự cho Sư Phụ. Ổng đó nổi tiếng lắm hả? (Dạ.) Trời, chắc ổng làm nhiều tiền lắm hả? (Dạ.) Ờ. Trời ơi! Nếu mà Sư Phụ cũng làm được nhiều vậy thì khá quá ha. (Dạ.) Nổi tiếng không không đâu có ăn nhằm gì. Người ta minh tinh thì làm ra tiền phải không? Sung sướng. Còn Sư Phụ thì phải trả tiền cho quý vị.
Rồi nói Sư Phụ mỗi lần đi tới đâu phải có một cái Limousine. Có hai lần. Từ hồi đó mười mấy năm nay được hai lần đi xe limousine. Ông ký giả nào đó, ký giả gì đó. Không biết nữa. Ổng nói vậy đó. Nhưng mà Sư Phụ có đi xe limousine không? Có ha. Lâu lâu đi một lần ha. Một lần là đi qua cái chỗ đâu đó... Cái chỗ gì đó... (Hawaii.) Không. Không phải Hawaii. Hawaii đâu có xe limousine. (Liên Hiệp Quốc.) Không. Không phải. Liên Hiệp Quốc đi taxi, má ơi! Có một lần. À, Sư Phụ đi qua thăm cái tập đoàn ở Hare Krishna đó biết không? (Dạ.) Ờ. Cái ông chủ. Cái ông mà đạo trưởng, ông gì đó? Giáo chủ của Hare Krishna, cái chỗ mà Virgina ổng có cái limousine. Ổng cho học trò mượn đi chở Sư Phụ tới cái trung tâm hành dinh của ổng. Đó là lần thứ nhất được đi xe limousine trong đời.
Lần thứ hai, nhớ có một lần đi Houston, Sư Phụ đi Houston. Houston, thăm bà con Houston, nhớ không? Năm ngoái hả? (Dạ.) Cái lúc đó mới mổ dậy, thành ra phải đủ thứ đồ đạc trong xe, nó mới chở một cái Limousine đặng đựng đồ cho đủ. Tại vì buổi sáng thì đi đám tang. Buổi chiều thì phải đi coi đệ tử nó hát opera, thành ra hai quần áo mới bận khác nhau. Rồi phải đeo mặt nạ che cái chỗ mổ này kia. Thành ra đủ thứ đồ đạc trong xe rồi nó mới đem một cái Limousine lại. Đó là hai lần trong đời.
Nhưng mà nói đi Limousine đâu có ăn nhằm gì. Có người hỏi: “Sư Phụ đi Limousine?” Nói: “Không phải. Bả đi máy bay”. Limousine ăn nhằm gì? Mỗi lần Sư Phụ đi tới đâu có phải đi máy bay không? (Dạ phải.) Người ta ngon lành, chứ đi Limousine ăn nhằm gì. Máy bay mà thứ phản lực này kia đó ha, hãng máy bay nào cũng có dính dáng với Bả hết. Hãng máy bay nào Bả cũng đi hết đó. Chỗ nào Bả cũng đi được hết. Máy bay nào Bả cũng ngồi được hết. Máy bay nhỏ, máy bay lớn, máy bay giàu, máy bay nghèo. Cái gì đâu, hàng không cái tên gì đó cũng có Bả đi hết trơn. Ngon tới mức vậy đó! Sư Phụ ngon vậy đó, phải không? Limousine ăn nhằm gì. Thành ra hễ quý vị nghe nói gì tới sửa lại cho đàng hoàng, để người ta nói không đúng sự thật. Mình tu hành cái gì phải nói thiệt, phải không? Đi máy bay mình nói mình đi máy bay, giấu giếm gì ai.
Ai da, nói chuyện đi máy bay. Học trò nó cứ xúi dại Sư Phụ biểu mua một cái máy bay riêng đặng mà chở học trò đi cộng tu. Sư Phụ nói: “Nếu mà vậy thì chắc tôi mua hết”. Mấy cái máy bay trên thế giới mua hết mới đủ, phải không? Bữa nay đi cộng tu ở Mỹ cái toàn bộ chở từ Đài Loan (Formosa) qua. Cái mai đi cộng tu Costa Rica, từ Mỹ, từ Đài Loan (Formosa) gì đâu từ Mỹ, từ Đài Loan(Formosa) gì đâu chở hết qua bên kia. Mỗi lần chở như vậy. Rồi nó xúi dại, nó nói: “Thôi, nếu Sư Phụ không mua cái máy bay lớn chở học trò đi cộng tu thì mua cho Sư Phụ chở Sư Phụ đi cộng tu được rồi”. À, thôi. Sư Phụ nói: “Thôi, đâu có tiền đâu”.
(Có mùi cháy sao?) Hả? Cháy hả? (Cháy.) Tắt đi, tắt một chút. Nó bắt đầu nó sóng gió rồi kìa. (Không có sao hết.) (Thôi tắt đi.) Không sao hả? (Cậu cho mình nhờ ra phía trước xíu.) (Không phải.) Hôi á, hôi cái mùi…
À, rồi có một lần Sư Phụ À đi qua Bahamas, mà tính nói chuyện với ông thủ tướng bên đó đặng cho người tị nạn Âu Lạc (Việt Nam) qua đó. Ban đầu thì ổng nhận, sau lục cục đủ thứ rồi dẹp luôn. Viết thơ đàng hoàng rồi đó. Viết thơ đàng hoàng, có công văn đàng hoàng. Tội nghiệp mấy ông thủ tướng, mấy ông tổng thống cũng bị cột trói tùm lum hết đó. Nhiều khi muốn làm việc thiện nhưng mà cũng khó lắm đó nha, đâu phải dễ đâu. Phải không? (Dạ.) Có Hạ nghị viện, Thượng nghị viện rồi Trung nghị viện gì tùm lum hết đó, không phải dễ. Đi qua đó, qua Bahamas thăm ông thủ tướng nói chuyện cái vụ đó đó. Ổng có viết một bức thơ đàng hoàng nói ổng có nhận đó. Sau này ổng xuống rồi cái Hồng Kông biểu Sư Phụ phải đi qua kiếm ông thủ tướng mới. Phải viết lại một cái lá thơ nữa. Rồi ông thủ tướng mới này không viết. Rồi Hồng Kông nói: “Thôi, dẹp!” Khó khăn lắm!
Ý Sư Phụ muốn nói cái chuyện Sư Phụ qua đó là tại vì đang nói chuyện máy bay, chứ không phải nói chuyện người tị nạn Âu Lạc (Việt Nam). Chuyện cũ bỏ qua, nói hoài mất công. Khi nào mà thành công mới nói, chứ còn thất bại, Sư Phụ ít có muốn nói lắm. Thất bại thì thôi coi như không có rồi, nói chi nữa mất công. Đưa bằng chứng đồ ra chi cho mất công vậy, phải không? (Vâng.) Làm không được mà nói chi mất công? Cũng như yêu cô nào đó rồi cưới không được thôi dẹp, nói chi nói hoài, phải không? Cưới rồi thì bà con ai cũng biết, không cưới được thôi. Giấu đi còn đỡ, nói người ta cười nữa.
Sư Phụ đi qua Bahamas ha, tức là nó gần chỗ Florida, biết không? (Dạ.) Florida bay qua đó cỡ chừng một tiếng hay nửa tiếng gì đó ha. Qua đó thăm ông đó thì ổng ok, ổng chịu rồi đó. Mà sau đó cái... Ổng có hãng máy bay mà. Cũng như là ông với lại gia đình ông đó hình như có một cái máy bay nhỏ, máy bay tư nhân. Hình như máy bay phản lực. Không biết máy bay phản lực hay cái gì máy bay phản lực đó. Nhỏ nhỏ mà, cỡ chừng hai chục, ba chục người mà. Ờ, ờ. Không biết. Kêu bằng cái gì nhỏ nhỏ thôi. Nhỏ hai, ba chục người gì đó thôi ha. Rồi cái tại vì người ta... Cái nghề đó chắc là cái nghề làm lợi tức của gia đình ổng đó mà. Rồi bỏ Sư Phụ lên máy bay đó, xách qua mấy cái đảo kia đặng mà có chỗ nào đặng cho nó... Ổng nói đi qua bên mấy cái đảo kia, cái chỗ đó ổng sẽ để dành cho người Âu Lạc (Việt Nam) tị nạn mà, thành Sư Phụ phải đi coi. Đi coi đặng hốt đất đồ về thí nghiệm coi. Mình cũng làm đồ ghê lắm chứ. Cũng làm bộ hốt đất đồ đem về, không biết gì hết trơn mà cũng hốt đem về.
(…) biết câu chuyện này mà. Còn ai nữa quên rồi? Còn ai đi cùng nữa? Nhiều người lắm, không chỉ riêng tôi. Cả phái đoàn luôn. May mà có nhiều người như vậy. Nếu không thì chắc Sư Phụ đã chết trên chuyến bay đó rồi. Ôi, máy bay. Sư Phụ chưa từng đi máy bay nhỏ như vậy. Hồi ở Âu Lạc (Việt Nam) thì Sư Phụ có đi trực thăng khi làm thông dịch cho bác sĩ người Mỹ, thỉnh thoảng đến các làng khác nhau để giúp người Âu Lạc (Việt Nam) trong thời chiến. Sư Phụ từng đi trực thăng rồi. Nhưng không phải loại máy bay phản lực nhỏ thế này. Có phải là máy bay phản lực không? Ôi, ông ấy thật sự “phóng” Sư Phụ khắp nơi. Ôi, kinh khủng thật. Ông ấy thật sự “phóng tung” Sư Phụ trên sàn máy bay và lúc đó đã có rất nhiều người. Cả nhóm chúng tôi có khoảng tám hoặc chín người. Rồi còn người của họ nữa, hơn mười người, vậy mà máy bay vẫn cứ thế này.
Ôi, à, ôi! Sư Phụ không biết cái bụng Sư Phụ chạy đi đâu nữa. Có lúc nó chạy lên đầu, có lúc nó chạy xuống chân, có lúc chân chạy lên tóc. Ôi Trời ơi. Sư Phụ không bị say nhưng cảm giác thì khủng khiếp. Sư Phụ không nôn, không ói. Nhưng anh ấy ói, còn anh có ói không? Không. Anh là phi công mà, không nên ói ha. Còn ai bị say nữa không? Họ bị say. Cả máy bay đầy sữa thuần chay hay gì đó của họ hôm qua. Thật kinh khủng. Và anh ấy tiếp tục bị say suốt ba ngày để chắc chắn rằng mình thật sự bị say. Sau đó Sư Phụ nói: “Thôi, thôi. Không đi máy bay nữa. Có lẽ đi xe limousine thì hơn”. Ôi, thật là khủng khiếp. Ở đây nóng quá. Lúc nãy thì lạnh, bây giờ lại nóng. Đưa cho bà già nào đó ha. Ôi, đổ mồ hôi rồi.
Sư Phụ còn muốn nói gì nữa nhỉ? À đúng rồi, chúng ta đã bàn bạc rồi. Thật ra Sư Phụ không cần phải nói tiếng Anh vì người Anh không làm như vậy. Những người nói tiếng Anh không làm vậy. Nên Sư Phụ chỉ nói bằng tiếng Âu Lạc (Việt Nam) những gì chúng ta đã… nói trong cuộc họp. Hồi nãy họp với kêu bằng “cán bộ nồng cốt”. Mấy cái tên kêu bằng “cán bộ nồng cốt” của Bà Thanh Hải gì đó ha. Mấy người kêu bằng ban làm việc. Sư Phụ biểu là kêu mấy cái người kêu bằng thường thường nhiệt tâm làm việc giúp đạo trường, hoặc là giúp những việc mà có lợi ích cho đồng tu, hoặc là lợi ích cho thế giới đó, thì cỡ chừng hai chục mạng ngồi đây. Cũng nói thêm một vài vấn đề phân việc. Vấn đề thứ nhất là... Tại vì (…) nó đọc ra mỗi ban làm cái gì, cái gì đó. Ban thứ nhất hình như là ban làm về báo chí. Tức là làm về gì đó? (Báo chí.) Báo chí đó ha. Trời ơi, thiệt là báo hại. Báo đời.
Quý vị có nhiệt tâm nhiệt thành gì mà làm quảng cáo cho Sư Phụ hoặc là quảng cáo cho Pháp Quán Âm thì Sư Phụ cũng rất là cám ơn, chứ không phải không. Nhưng mà phải làm gì cho đàng hoàng, đúng đắn. Muốn làm cái gì phải hỏi ban chấp hành một chút. Còn nếu không biết thì hỏi Mẹo Lý (Miaoli) một chút. Đừng có làm càn làm bậy, nhiều khi cái hậu quả nó trái ngược. Sư Phụ ít có khi đọc báo Âu Lạc (Việt Nam), nhưng mà có đọc mấy lần qua Mỹ. Đâu có qua Mỹ hoài đâu, lâu lâu mới qua một lần, ít khi đọc báo Âu Lạc (Việt Nam), đọc mấy lần thôi. Mà nắm được hai lần, lần nào cũng có cái gì mà “bài cậy đăng có trả tiền”, rồi để Sư Phụ lên đó. Bài của tui đâu phải là rác đâu mà phải cậy đăng rồi phải trả tiền. Trong sách có ghi đàng hoàng, bất cứ người nào, bất cứ tổ chức nào muốn trích đăng những bài của Sư Phụ phải xin phép đàng hoàng. Tôi! Xin phép tôi hoặc là xin phép nhà xuất bản. Làm việc phải có luật lệ, làm bậy bạ người ta kiện chết đó. May mà đăng bài của Sư Phụ mà để như vậy, chứ không thôi đăng bài người khác người ta kiện đó, kiện luôn nhà báo luôn. Tại nhà báo phải biết những cái luật này. Đâu phải muốn làm gì làm.
Trong cuốn sách nào cũng có đề nhà xuất bản hay là tác giả giữ bản quyền, thấy không? Muốn in bất cứ cái gì phải hỏi phép tác giả. Sư Phụ không có phải hẹp hòi. Quý vị muốn in thì cũng được nhưng mà phải coi trường hợp, không có được bán rẻ như vậy. Trời ơi, những cái bài của Sư Phụ biết bao nhiêu báo muốn in Sư Phụ không cho đó, tại phải coi cái báo nó như thế nào. Từ từ. Làm rẻ tiền đâu có được, với lại đâu có phải mà đồ rẻ tiền đâu. Những người nào người ta thành tâm tự nhiên người ta cầu nguyện, thế nào cũng nhận được sách biếu hoặc là cũng biết tụi mình. Trời ơi, còn phải để là “cậy đăng” nữa, còn phải trả tiền nữa. Dầu cho cậy đăng trả tiền cũng không cần phải để như vậy, phải không? Thí dụ như có người đồng tu nào có thể là ngây thơ chút rồi đem tới báo nói: “Ờ, thôi anh đăng cái này cho Sư Phụ. Anh đăng bài của Sư Phụ tôi lên đặng cho đồng bào được lợi ích”, cái đó là cái lòng họ tốt. Nhưng mà báo làm gì phải để cậy đăng trả tiền? Rẻ tiền như là rác ngoài chợ.
Phải biết cái luật. Nhà báo biết nhiều hơn đồng tu. Nhưng mà cái này Sư Phụ không có trách nhà báo, trách đồng tu thôi. Làm việc, quý vị không có được làm như vậy, hiểu chưa? Người ta năn nỉ đăng bài của Sư Phụ, đăng truyện Sư Phụ, Sư Phụ còn phải cân nhắc. Mà quý vị đem lên cậy đăng, mà trả tiền nữa. Trời ơi, sao không ngồi đó lạy luôn cho rồi? Sao không lạy luôn đi? Làm việc vậy đâu có được. Quý vị hiểu không? Không phải quý vị có lòng tốt, không phải quý vị có tiền là muốn làm gì đó làm, phải làm cho đàng hoàng. Làm như vậy người ta coi rẻ mình. Người ta nói hình như Sư Phụ không có ai muốn đăng nên phải cậy đăng, phải cậy rồi phải trả tiền nữa. Thường thường, thí dụ Sư Phụ đi hoằng pháp hoặc Sư Phụ có chỗ nào họp mặt gì đó thì dĩ nhiên quý vị phải quảng cáo lên báo rồi đồng bào mới biết, cái đó thì phải. Nhưng mà dầu cho quảng cáo, người ta cũng không để cái này quảng cáo. Cái này cậy đăng rồi trả tiền quảng cáo. Báo nào cũng vậy, người ta quảng cáo thiếu gì. Quảng cáo người ta để lên đó người ta trả tiền. Đâu có để quảng cáo “cái này quảng cáo có trả tiền, có cậy đăng” không? Mà tại sao phải đặc biệt để cái đề của Sư Phụ là “cậy đăng trả tiền” chi? Làm gì mà rẻ tiền kỳ vậy? Thành ra quý vị không được làm như vậy nữa, hiểu chưa? (Dạ.)
Photo Caption: Ghi chú của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư: “Những bức ảnh được chụp cách nhau hai ngày, một bộ ảnh bình thường và một bộ ảnh đặc biệt. Sự khác biệt là do Mặt Trăng tự tạo ra, dù cả hai đều là cùng một Mặt Trăng. Bộ ảnh 1: Nền đen, chụp bằng cùng một máy ảnh, vào ngày 1 tháng 1 năm 2026. Bộ ảnh 2: Vòng vàng quanh Mặt Trăng, cũng bằng máy ảnh như bộ ảnh đầu, chụp ngày 3 tháng 1 năm 2026 với những thông điệp tốt lành!! Cảm ơn Mặt Trăng tử tế thật nhiều. Chúc tất cả quý vị, cư dân Mặt Trăng xinh đẹp, Giáng Sinh an lành và Năm Mới hạnh phúc!” Ảnh và chú thích của Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư (thuần chay) ~ ngày 8 tháng 1 năm 2026











