Có nhiều người bên đó nói người ta quyết tử, thà chết chứ không có về. Sư Phụ không phải muốn can dự trong cái vấn đề chính trị quốc tế. Nhưng mà cái đó đồng bào của mình, họ bị “chim lồng cá chậu” vậy rồi, bây giờ đi về không được, ở không được, “tấn thối lưỡng nan” đó. Cái vấn đề đó làm cho Sư Phụ thấy khó chịu. Không dám nói, nói hoài mất công ha. Nói cái này coi kỳ, “vạch áo cho người xem lưng”. Sư Phụ rất là đau lòng mà nói như vậy. Mà thôi không có nói ai, không nói người nào, có bằng chứng cũng không nói. Mình tu hành, mình không có được nói những cái chuyện của người khác không tốt đẹp. Thật ra thì cũng không phải cái lỗi của họ, mà cái lỗi cộng nghiệp của chúng sanh. Thành ra mình cũng không có nói ai được cả, thấy không?
Cái lỗi của toàn thế giới, cộng nghiệp đó, nghiệp lực nó mạnh. Không thể nào một, hai người hoặc là một, hai đoàn thể mà có thể đập phá tan ra được. Cho nên Sư Phụ mới nói với quý vị là mỗi người phải tự tu lấy. Sư Phụ đâu có dụ dỗ quý vị nói Sư Phụ tu giùm cho quý vị, rồi hồi truyền Tâm Ấn xong rồi về nhà ngủ miết chừng nào chết thôi, phải không? Phải tự tu. Mình phải tự hiểu biết tại sao mình tu. Mình phải tự hiểu biết tại sao mình luân hồi. Mình phải tự hiểu biết tại sao mình phải buông bỏ cái thế giới này thì mới cứu mình được. Ông Thầy, ông Phật, ông Chúa chỉ là chỉ cho mình cách làm sao để mà hiểu biết cái đó thôi. Cũng như ông thầy toán học, ổng chỉ cho mình làm sao để học toán, mình phải học hoài rồi mình mới biết được. Ông thầy nhạc cũng vậy thôi, thấy không? Dầu ổng là Beethoven hay là Mozart gì cũng vậy thôi. Mình cũng phải tự học lấy đặng mình quen với nhiều cái bài hát đó, đặng mỗi ngày mình tập hoài để mình biết nhiều bài hát thêm, rồi mình càng ngày càng điêu luyện.
Cho nên tại sao mà Phật ra đời, Chúa ra đời mà không cứu hết toàn cõi nhân loại được. Ít ra là những cái người mà sống cùng thời đại với Chúa, với Phật cũng không cứu được hết. Tại sao? Tại vì chính họ phải đi theo con đường của Phật mới được, chứ không phải Phật ở đó tu giùm cho họ, đi giùm cho họ được. Tại sao quý vị được lợi ích? Tại sao quý vị càng ngày tu thấy càng thắm thiết, càng tốt lành thêm? Tại vì quý vị đi theo con đường mà Sư Phụ chỉ. Tại quý vị đi thì quý vị mới có lợi, chứ không phải Sư Phụ đi giùm rồi quý vị có lợi. Cho nên cái vấn đề tị nạn khổ như vậy đó. Không phải tất cả mọi người tị nạn đều ý thức được cái sự buông bỏ của họ, hiểu chưa? Còn chìm đắm trong những cái tư tưởng luân hồi của nhân loại. Rất nhiều người trên thế giới cũng như vậy.
Nhưng mà bây giờ Âu Lạc (Việt Nam) đỡ rồi. Quý vị có hỏi gì không? Muốn hỏi Sư Phụ gì không? Sư Phụ hy vọng càng ngày càng tốt. Thấy có vẻ đỡ nhiều, càng ngày càng đỡ. Thì chỉ hy vọng chính quyền bên đó họ càng ngày càng sáng suốt. Càng ngày càng đặt quyền lợi của nhân dân trên quyền lợi của đảng, chứ không phải đảng là trên hết. Nhân dân trên hết. Có nhiều cái đảng là như vậy đó, họ quên đi, họ quên cái quyền lợi của nhân dân trên quyền lợi của đảng của họ. Không phải đảng cộng sản không, bất cứ đảng nào cũng vậy, họ quên. Họ dùng hết sức để mà củng cố cái đảng, nhưng mà quên là cái đảng để vì nhân dân, chứ không phải nhân dân vì đảng. Khổ vậy chứ. Càng ngày càng lên nên quên. Nhiều khi ngồi đó cái quên, ngồi cái ghế mà có quyền lực rồi cái quên, chứ không phải họ bắt đầu như vậy. Có nhiều khi họ bắt đầu họ ham danh lợi cũng có. Nhưng mà nhiều khi họ có lý tưởng rất cao, nhưng mà sau đó ngồi lên đó rồi quên. Tối ngày làm việc mù mịt, quên hết. Quên là cái cày trước con trâu, hay con trâu trước cái cày.
Được rồi. Có muốn hỏi gì Sư Phụ không? Hả? Tu hành, chính trị, chính em, gia đình, xã hội, quốc tế. Có muốn hỏi gì không? Không hỏi gì hết hả? Ồ. Lúc đó cô cũng có đi nữa hả? (Dạ, thưa Sư Phụ.) Ừ, cô ấy cũng có đi Bahamas cùng với Sư Phụ. Đúng rồi. Ờ, lúc đó đoàn mình đi đông. Ai cũng bị say máy bay. Anh ấy cũng bị say. (Dạ.) Anh ấy vốn là người rất khỏe. Vậy mà sau khi xuống máy bay vẫn còn bị say, bị nhức đầu. Thật là khủng khiếp, vì thời tiết lúc đó rất xấu. Bữa đi cái máy bay nhỏ mà đi qua Bahamas cái thời tiết nó xấu đó, thành ra nó cứ... Nhồi lên, nhồi xuống, hình như vậy. Nhiều khi mình cảm thấy nó từ một cây số nó rớt xuống đất rồi nó chạy lên nữa. Cái ruột mình nó chạy lên đầu, cái đầu mình nó chạy xuống dưới chân. (…) cũng có đi nữa, bây giờ mới dòm mới thấy đó. Có muốn hỏi gì Sư Phụ không? Không hỏi gì hết hả? Nay làm phiền quý vị, bất ngờ tới họp ha. (Được nghe Sư Phụ mừng lắm ạ.) Dòm chút cho đã hả? (Mừng lắm Sư Phụ ơi.) Ờ.
Bữa hôm Chủ nhật này nè, Sư Phụ muốn đến thăm quý vị. Cảm thấy bị kéo lôi một cách mãnh liệt, nhưng mà Sư Phụ ngồi trì ở đó nói là: “Tao không đi. Ta không đi, không đi”. Ép uổng người ta hoài đâu có được. Cảm thấy cái Chủ nhật này hình như cái sức hấp dẫn của quý vị nó tăng lên một cách mãnh liệt một chút, một chút thôi. Sư Phụ cũng có nói với mấy người gần bên đó, nói: “Chà! Bữa nay sao cảm thấy cái đạo trường (…) lôi kéo dữ dội quá”. Mà Sư Phụ nhất định trì, ngồi đó không có đi. Có khi nào mà thấy kéo (người-thân)-trâu mà nó nhất định trì, bốn cái chân nó đào dưới đất nó đứng lại đó không? Ờ, kiểu đó đó. Lực hấp dẫn mạnh quá. Kêu bằng cái sức hấp dẫn của Trái Đất. Mà sao bữa Chủ nhật này kỳ vậy? (Tại thiền nhất, Sư Phụ.) (Cộng tu.) Thiền nhất hả? (Dạ. Thiền nhất.) Nhất gì đâu mà tới 11 rưỡi cái chấm dứt hết trơn vậy? (Dạ thứ Bảy.) Thứ Bảy nguyên ngày hả? (Dạ.) Hèn gì cái tuần đó cảm thấy sao nó bứt rứt, bồi hồi, nó rầu rĩ.
(Dạ con thưa Sư Phụ, có người gởi Sư Phụ hai cái thơ mà con không dám đưa Sư Phụ.) Gửi Mẹo Lý (Miaoli), gửi tôi chi? Tôi đâu có túi đâu mà bọc ba cái tình cảm của quý vị. Đã nói rồi, đừng có đưa kiểu đó, bị chửi á. Không có cái gì đặc biệt hết trơn. Mình là những người trên Trái Đất này không có gì đặc biệt, tu hành còn cái gì đặc biệt nữa? Sư Phụ đã nói rồi, nếu mà Sư Phụ nhận thơ thì bao nhiêu trăm người cứ đưa thơ, rồi Sư Phụ đi limousine người ta chửi nữa. Không cần biết, gửi qua Mẹo Lý (Miaoli) nha? Rồi. Rồi Sư Phụ từ từ, cái nào tới trước trả lời trước, cái nào tới sau trả lời sau, chứ không được nhảy. Kêu mà phải đứng sắp hàng kiểu Mỹ.
Ờ, đừng có nói lộn xộn liên hệ tới mình, đồng lõa. Hỏi gì phải hỏi cho quảng đại quần chúng chút, đừng có làm cái kiểu mà cứ nhỏ nhỏ, cá nhân của mình nó chán lắm, (Dạ.) nhỏ hẹp quá đi. Tu hành là phải lớn rộng chút. Cái gì cũng “tôi, tôi, tôi”, mệt quá. Nghe cái mùi đó là nó nặng nề. Thấy không, nói Sư Phụ bực rồi. Quý vị phải biết cái mục đích của sự tu hành là nó vậy, càng ngày mình càng lớn rộng ra. Nghĩ tới người khác nhiều hơn. Lúc nào cũng “tôi, tôi, tôi”. “Vấn đề của tôi, gia đình tôi, con tôi, vợ tôi, chồng tôi, tôi. Rồi tôi”. Gì đó “tôi”?
(Thưa Sư Phụ, con nếu nói là tuổi đạo… Cái điều con muốn xin Sư Phụ là con đã được những sự gia trì lớn từ Sư Phụ, con sung sướng không tả được.) Vậy thôi hỏi gì đâu, vậy có gì đâu mà hỏi đâu. (Dạ câu hỏi của con là con muốn giúp những cái người mà bạn thân của con còn đang đau khổ.) Được. Vậy thì cô cứ giúp. (Dạ thì con niệm Sư Phụ để họ được sự gia trì, có nghĩa là họ sẽ cảm nhận được lực lượng gia trì lớn từ Sư Phụ. Nhưng mà có một đoạn sách con đọc thì Sư Phụ nói nếu như mà cái khả năng tu hành của mình chưa có được cao, đôi khi mình muốn giúp người khác mình sẽ bị cũng như bị nghiệp chướng đó, Sư Phụ.) Ừ. (Thì cái đó nếu con làm thì con có bị không?) Bị. Sợ thì đừng làm, làm đừng sợ. (Dạ.) Bồ Tát phải xả thân cho người ta. Sợ gì? Chết thôi, bỏ. Xuống địa ngục ráng chịu. (Con xin cám ơn Sư Phụ.)
Không phải, mình làm việc mình đừng có nghĩ là mình làm, hiểu chưa? Mình cố gắng hết sức mình nhưng mà mình đừng nghĩ là cái thành công hay thất bại là của mình. Cho nên thất bại mình không có buồn, mà thành công mình không có nghĩ rằng cái đó công lao của mình. Như vậy thì nó sẽ bớt cái sự nghiệp chướng. Cái đó đúng là tinh thần Bồ Tát. Làm rồi còn sợ này, sợ kia, thôi dẹp. Người nào muốn hỏi gì nữa đó? Đâu? Giơ tay lên chớ, người ta mới biết chứ. Tôi tưởng có ai muốn hỏi gì nữa chứ? Ồ, lại là cô nữa à? Sư Phụ cũng sợ lắm chứ! Giúp nhiều người như vậy, rồi có chuyện gì làm sao? Sợ thấy mồ chứ! Thôi, lỡ làm, làm luôn. Bây giờ làm mấy năm nay rồi nghiệp chướng nặng nề quá trời rồi, bây giờ có nặng thêm chút nữa cũng vậy. Thí dụ... Thôi, không nói nữa. Đâu? Người nào hỏi gì nữa đâu? Hết rồi hả?
Đừng có sợ, mình làm hết mình thôi nhe. Phật Trời gia hộ, chứ đâu phải mình làm đâu mà sợ. Mình làm được cái gì? Thí dụ như Sư Phụ mà ỷ lại sức mình đi ha. Bà Thanh Hải đó ha, 38 kg ha, 1 thước 49 hay gì đó hả. Cỡ đó làm ăn gì? Ồ, nghe nói là hết hồn. Người đã nhỏ con mà sức đã yếu mà còn đòi làm tùm lum vậy. Sư Phụ đâu có ỷ lại sức mình đâu, nên Sư Phụ đâu có sợ đâu. Còn có thập phương Tam Thế Phật, Chúa, Trời, tùm lum hết, mình sợ gì.
Nhưng mà nhiều khi mấy Ông bỏ rơi, bỏ rơi Sư Phụ một mình. “Mày ráng mày làm. Làm đi, làm Ta coi”. Đứng rồi vỗ tay. Phật, Trời, Chúa đứng xung quanh vỗ tay coi như coi hát, coi thử mình làm tới mức nào, kiểu đó. Cũng như hồi cha mẹ mình đó, biết không? Cha mẹ mình đó. Mình còn nhỏ, mình chưa biết đi đó, rồi cứ bắt mình đi. Mình đi cứ xiên tới xẹo lui, mấy ổng đứng mừng cái vỗ tay. Rồi mình chòm tay ra, mình đưa tay, mình nắm tay, cái không đưa cho mình. Cái tay mà cứ thụt lùi, thụt lùi đó. Làm con nhỏ chạy, chạy rồi cái té lên té xuống vậy mà đứng đó vỗ tay đó. Cái kiểu đó, kiểu đó đó. Phật Bồ Tát cũng kiểu đó đó.
Sư Phụ hôm qua có đọc trong cái báo “Người Việt” hay cái báo nào nè, hay “Người Việt”, Ngày Mai gì đó, quên rồi. Kỳ này nó mua cả mấy tờ báo Âu Lạc (Việt Nam) cho Sư Phụ coi. Sư Phụ biểu mua một ít tờ báo Âu Lạc (Việt Nam) cho Sư Phụ coi. Có cái truyện này vui lắm. Kể chuyện tại vì Sư Phụ nói chuyện Thượng Đế, Trời Phật sẵn dịp nói quý vị nghe cái truyện này vui lắm. Quý vị có dịch cho mấy người không hiểu tiếng Âu Lạc (Việt Nam) không? Có hả? Có dịch hả? Được rồi. Có cái ông kia ổng lạc vô cái rừng Phi châu. Ổng bị rớt máy bay mà, máy bay hư rồi lạc vô đó. Ổng xỉu đi rồi, xỉu rồi tỉnh dậy. Tỉnh dậy mở mắt ra thấy, trời ơi, chung quanh toàn là dao, mác, kiếm, cung, mấy người bộ lạc mà ở trần ở truồng đứng đó, lăm lăm dòm ổng. Ổng nói: “Thượng Đế ơi, thôi chắc con tới số rồi”.
Tự nhiên ông nghe cái tiếng ở trên không trung rất là trang nghiêm, thanh tao: “Chưa, con chưa có tới số đâu. Con hãy làm theo lời ta chỉ dạy. Bây giờ con giựt cái dao của cái thằng mọi đứng ở sát bên con đó, rồi con đâm vô trong cái tim của ông tù trưởng đứng trước mặt đó”. Ổng làm liền, cái anh chàng mà rớt phi cơ đó làm liền. Giựt cái dao của anh chàng mọi đứng gần bên ảnh, anh đâm vô ngay tim ông tù trưởng. Ông tù trưởng ngã ra chết liền. Rồi bây giờ ổng nghe cái âm thanh hồi nãy trang nghiêm mà trong trẻo ở trên trời vọng xuống nữa, Ổng nói: “Bây giờ con mới tới số”. Hiểu không? Quý vị hiểu không? Mấy người nói tiếng Anh hiểu không? Vui không? Vui không? (Dạ vui.) Ờ. Sư Phụ đọc cái đó dịch cho mấy cái tên cận vệ nghe cười muốn chết luôn. Nó nói: “Trời ơi! Sư Phụ, Thượng Đế mà sao cũng...” Cái gì? (Ác quá hả?) Không phải. “Nghịch ngợm vậy?” Sư Phụ nói: “Thượng Đế nghịch lắm á, đừng có lạng quạng đứng gần bên Ổng”. Dễ thương ha. Thật dễ thương. Vui quá.
Photo Caption: Đáng Buồn Thay, Một Số Người Con Của Thượng Đế Dường Như Lại Không Giống THƯỢNG ĐẾ, Đấng Sinh Thành











