Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong mỗi chúng ta, nỗi khát khao hướng thiện thường bị cản trở bởi nghiệp xấu. Ước muốn sửa đổi lỗi lầm thường bị lấn át bởi cơn bão dục vọng. Và càng vùng vẫy, người ta càng bị mắc kẹt. Những mối tình và nợ nghiệp của cuộc sống thường nhật đè nặng lên ta; tất cả vây hãm và trói buộc cuộc đời, như thể không thể thoát khỏi nhà tù trần thế. Lạy Phật trên đài cao chói sáng Con u mê quờ quạng giữa đêm dài! Muốn tín hành sao vẫn quá xa xôi Muốn đạo hạnh mà vẫn hoài tội lỗi. Đã bao phen con dặn lòng sám hối Nhưng oan khiên réo gọi nẻo luân hồi. Màu áo trần xơ xác giữa phong lôi Mong về bám góc cà sa của Phật! Lại trôi dạt về biển đời vơ vất Ngơ-ngác nhìn con chẳng biết về đâu. Đêm nằm mơ còn rực rỡ công hầu, Ngày tỉnh giấc lại chán chường cõi thế. Những ác mộng giăng màng che trí huệ, Những tai ương chừng lung lạc niềm tin. Con yếu mềm dò từng bước chông chênh Nhờ ánh Đạo dắt dìu qua ngõ tối. Đã bao phen con muốn lìa hệ lụy Nhưng sao lòng còn quấn quít dây oan Tình ái giăng tơ, cơm áo buộc ràng, Càng vùng vẫy thân lại càng vướng víu! Lạy Phật trên đài cao huyền diệu Con lạc loài giữa muôn nẻo trầm luân. Muốn thanh cao sao vẫn mãi kém hèn Muốn giải thoát mà vẫn hoài chìm đắm... Một ngày qua là một ngày ảm đạm Bóng Phật xa vời như áng mây cao! Thời gian đẹp nhất trong đời mỗi người chính là những năm tháng tuổi học trò. Giống như vầng trăng vừa ló dạng, những đóa hoa vừa hé nở, tâm hồn trong sáng và tràn đầy những ước mơ: Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu Nhảy bằng chân chim trên dòng suối cạn Ấy là em trên đường đi buổi sáng Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn Mái tóc mười lăm lên phố tung tăng Em mang vào phố phường niềm vui rừng núi Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền trẩy hội Cho những vườn hoa cầm đôi mắt bình yên Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang Hẹn đám mây xanh vào cánh tay tuổi trẻ Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa Với biển là tay và sóng cũng là tay Để anh trở thành hải đảo bị bao vây Để vùng mắt thủy triều thêm lãng mạn Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng Nhìn theo em uống từng giọt sương khuya Anh chợt nghe mạch đất dưới chân đi Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu Nhảy bằng chân chim trên dòng suối cạn Ấy là em trên đường đi buổi sáng Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn. Qua bao thời đại, những cảm xúc yêu thương và khát khao luôn trỗi dậy sâu thẳm trong trái tim chúng ta, nhưng tìm được tình yêu đích thực lại thường là một chuyện khác. Gia đình và bạn bè, dù được yêu quý và quan trọng đến đâu, cũng không thể thay thế tình yêu của đời mình. Cho Nữ Hoàng Tình Yêu là chủ ưu sầu Nay chàng còn đó, mai chàng đã xa Nam nhân đời chẳng thiếu, người yêu chẳng bao nhiêu Nếu người tình từ biệt, ta biết phải làm sao? Ta yêu cha kính mến. Ta yêu mẹ dịu hiền. Yêu anh em đằm thắm, quý thâm tình chị em. Ta thương bạn bè, họ hàng thân quen Nhưng ta xa tất cả, để được theo gót Người. Nếu có một kho tàng ở núi xa thăm thẳm Có thật nhiều bạc vàng, chỉ cần đếm mà thôi Nhưng ta nào tha thiết khi ta nghĩ đến người, trái tim ta vun đầy. Say tình, còn thấy chi? Cuộc sống chứa đựng biết bao nỗi buồn trong tất cả sự thật trần trụi của nó. Người ta chỉ có thể mơ ước xoa dịu một trái tim đã trải qua những giông bão cuộc đời và những ký ức mờ ảo. “Đêm qua ta mơ Xa dấu bụi hồng Nhẹ bước thiên thai Thong dong một lần” Từ vực sâu của ảo ảnh, người ta được giải thoát khỏi những ràng buộc của cuộc sống để trở về với sự nhẹ nhàng của mây trời và làn gió vô tư lự. Đêm qua ta mơ Chăn gối hiền hòa Trầm thoảng hương đưa Ngày đó mặn mà Người còn bên ta Tình còn bao la Tình còn bao la. Đêm qua ta mơ Xa dấu bụi hồng Nhẹ bước thiên thai Thong dong một lần Bên đồi hương hoa Muộn phiền buông xa! Đêm nay ta về Mưa núi lê thê Xe lăn nẻo buồn Mây giăng não nề Mời mọc cơn mơ Cơn mơ ngọc ngà Cho quên cõi người u mê. Em ơi, em ơi! Sông trôi miệt mài Tìm bến thương xưa Cho quên ngày dài Phận người vui mang Ngậm lời than van! Đêm qua ta mơ Theo cánh nhạn hồng Lả lướt mây xanh Thênh thang trời lộng Một đời thong dong Một đời thong dong.











