Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Luật Nhân Quả: Những Câu Chuyện Có Thật Về Nghiệp Quả Và Sự Chuyển Hóa Tâm Linh, Phần 4 Trong Loạt Chương Trình Nhiều Phần

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Tư Lùn, kẻ mồm mép nhất bọn, bắt đầu sợ hãi sau cái đêm tiếng chó tru vang khắp làng. Hắn mơ thấy con Vàng, cổ rỉ máu, mắt đỏ rực, đứng trước cửa nhà, nhìn hắn chằm chằm.

Theo Liên minh Bảo vệ Loài Chó Châu Á (ACPA), ước tính mỗi năm có khoảng 20 triệu người-thân-chó bị giết hại một cách bi thảm ở Trung Quốc, 2-3 triệu ở Nam Hàn, và khoảng 5 triệu ở Âu Lạc (Việt Nam).

Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã cảnh báo rằng việc buôn bán, vận chuyển, giết mổ và tiêu thụ thịt người-thân-chó tiềm ẩn nguy cơ đe dọa đến sức khỏe cộng đồng. Những hoạt động này có thể tạo điều kiện thuận lợi cho sự lây lan các bệnh truyền nhiễm từ động vật, làm tăng nguy cơ lây truyền bệnh dại, và thường diễn ra mà không có các biện pháp kiểm soát vệ sinh hoặc giám sát thú y thích hợp, gây nguy hiểm cho cả người lao động và người tiêu dùng.

Những số liệu này phản ánh các cộng đồng và hoạt động thực tế, với những hệ quả vượt ra ngoài phạm vi thống kê và ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày ở cấp địa phương.

Tại vùng nông thôn tỉnh Long An, Âu Lạc (Việt Nam), Làng Tân Thới đã bị chấn động bởi một sự việc đáng lo ngại. Năm thanh niên thất nghiệp – Tý Ðen, Hai Rô, Ba Mập, Tư Lùn và Năm Sẹo – nổi tiếng trong vùng vì thói quen nhậu nhẹt và trộm vặt. Một buổi chiều muộn, họ bắt đầu theo dõi căn nhà ven sông của một lão nông tên là ông Sáu.

Ông Sáu gầy gò, lưng còng, da sạm nắng, đôi mắt đục ngầu vì tuổi già và nỗi khổ. Con Vàng, chú chó lông vàng óng, béo mũm là niềm an ủi duy nhất của ông. Đêm ấy, khi ánh trăng mờ nhạt bị mây đen che khuất, năm gã lẻn vào sân nhà ông Sáu. Hai Rô cầm khúc xương, khẽ huýt sáo dụ con Vàng ra khỏi hiên. Con chó ngẩng đầu, cái đuôi khẽ quẫy, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự tin cậy như không hề biết số phận đang chờ đợi. Tư Lùn nhanh như cắt, túm lấy con Vàng nhét vào bao tải, tiếng kêu ư ử nhỏ dần, như tiếng khóc nghẹn ngào của một sinh linh vô tội. Khi cả bọn rời đi, ông Sáu tỉnh giấc thấy chuồng trống, ngồi bệt xuống hiên, đôi tay gầy guộc run rẩy ôm đầu, giọng nghẹn ngào như xé lòng: “Trời ơi! Con Vàng, mày là bạn tao. Sao tụi bay tàn nhẫn đến vậy?”

Sau khi bị bắt khỏi nhà, Vàng bị trói và bất lực, đối mặt với sự tàn ác của năm người đàn ông – một sinh mạng vô tội bị giam cầm và phó mặc cho lòng thương xót của họ.

Con Vàng bị trói chặt vào gốc dừa, bốn chân quấn dây thừng, cổ siết chặt khiến nó run bần bật, như một sinh linh biết trước số phận. Đôi mắt tròn xoe của nó đỏ hoe, nhìn năm gã như van xin, cái đuôi cụp xuống. Tý Đen vung dao, lưỡi thép chém phập xuống cổ con chó, máu đỏ tươi phun ra như suối, bắn vào bát sứ cũ kỹ Tư Lùn đang hứng, loang đỏ nền đất khô cằn. Con Vàng giãy giụa, đôi mắt mở trừng trừng ánh lên tia oán hận, như muốn khắc sâu vào tâm trí năm gã. Tý Đen nâng ly, giọng ngông nghênh vang lên, như một vị vua đang tuyên chiến: “Cạn ly đi, anh em! Thịt chó mùng một, vía đỏ cả năm. Quỷ thần gì tao cũng không sợ”.

Nhưng trong khi Tý Ðen ​​ và những người khác cười nói và uống rượu, phô trương sự tàn ác của mình mà không hề sợ hãi, dân làng sắp phải chứng kiến một phản ứng đáng sợ từ chính những thế lực mà họ tuyên bố chống lại.

Đêm ấy, cả làng giật mình vì tiếng chó tru kéo dài, não nề, vang vọng từ cánh đồng ra tận bờ sông. Không phải một con, mà như hàng chục con cùng tru, lúc gần, lúc xa, như gọi hồn trong bóng tối. Trẻ con khóc thét, người già run run lẩm bẩm kinh Phật.

Ba người đàn ông đầu tiên sớm đối mặt với hậu quả từ hành động của mình. Lần lượt, những sự kiện bí ẩn và bi thảm ập đến, khiến dân làng chìm trong kinh hoàng và sợ hãi.

Tư Lùn, kẻ mồm mép nhất bọn, bắt đầu sợ hãi sau cái đêm tiếng chó tru vang khắp làng. Hắn mơ thấy con Vàng, cổ rỉ máu, mắt đỏ rực, đứng trước cửa nhà, nhìn hắn chằm chằm. Đêm mồng hai, Tư Lùn không ngủ nổi. Hắn ghé mắt qua khe cửa, chết điếng khi thấy bóng chó đen to lớn, mắt đỏ như than hồng. Hắn hét lên, lao ra sân, định chạy sang nhà hàng xóm. Nhưng vừa ra khỏi ngõ, một chiếc xe ba gác từ đâu lao tới, nhanh như một cơn gió chết chóc, cán qua người hắn. Ba Mập, sau cái chết của Tư Lùn, bắt đầu mất ăn mất ngủ, như một kẻ bị bóng ma ám. Đêm mùng ba, hắn quyết định không ngủ ở nhà, chạy sang nhà người bà con tá túc ở cuối làng. Nửa đêm, tiếng chó tru vang lên ngay sát cửa sổ, như gọi tên hắn, não nề và đáng sợ. Hắn run rẩy, ôm chăn, lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào: “Tao xin, tao không dám nữa”. Bỗng một tiếng rắc khô khốc từ mái nhà như cành cây gãy. Hắn lao ra sân, định chạy về nhà mẹ, nhưng vừa ra đường, một chiếc xe tải mất lái từ đâu lao tới cán qua người hắn. Hai Rô, sau cái chết của Ba Mập, hoảng loạn tột độ. Đêm mùng bốn, tiếng chó tru vang lên từ bụi chuối sau nhà, não nề, như gọi hồn. Hắn vung dao chém vào bóng tối, nhưng dao gãy đôi, rơi xuống đất, vang tiếng khô khốc, như một lời cảnh báo từ cõi âm. Hắn chạy ra bờ sông, định trốn vào thuyền chài, nghĩ rằng nước sẽ xua đi oan hồn. Nhưng vừa bước lên cầu tre, cầu gãy, hắn ngã xuống sông, bị cánh quạt thuyền chém vào cổ.

Sau ba cái chết đầu tiên, cả làng chìm trong hoảng loạn, như thể bị một lời nguyền rủa. Mọi người không dám ra ngoài sau mặt trời lặn, và trẻ em không còn được phép chơi trên đường phố nữa. Tuy nhiên, bất chấp nỗi sợ hãi, số phận của người đàn ông thứ tư sắp sửa được hé lộ.

Năm Sẹo, kẻ lì lợm nhất bọn, cố tỏ ra không sợ, nhưng trong lòng hắn, nỗi sợ đã len lỏi. Đêm mồng sáu, trời mưa lất phất, Năm Sẹo quyết định rời làng, nghĩ rằng trốn đi xa sẽ thoát khỏi lời nguyền. Dưới cơn mưa lạnh, hắn nghe tiếng tru từ bụi rậm, cười khẩy, giọng đầy thách thức: “Chó hoang hả? Tao bắt mày về thịt”. Hắn lần theo tiếng tru, càng đi sâu, mưa càng nặng hạt. Trước mặt là một gốc dừa to, cành lá um tùm. Dưới gốc, con Vàng ngồi im, lông ướt sũng, mắt đỏ rực, lưỡi thè ra nhỏ máu. Năm Sẹo chết lặng, tim đập thình thịch. Con Vàng tru lên, âm thanh xé óc, vang vọng khắp khu rừng, như một lời nguyền cuối cùng. Hắn lao ra đường, định chạy về làng, nhưng một chiếc xe máy từ đâu lao tới, cán qua người hắn.

Sau số phận nghiệt ngã của Năm Sẹo, chỉ còn lại một người. Đối mặt với hậu quả từ hành động của mình, anh chọn con đường sám hối – một hành động cuối cùng đã cứu anh ta khỏi cùng một kết cục bi thảm.

Tý Đen, kẻ cuối cùng còn sống, giờ đây sống trong sợ hãi tột độ.

Hắn quỳ xin, giọng nghẹn ngào, như một kẻ mất hồn: “Cứu con! Con sai rồi! Con không dám nữa”. Đêm mồng bảy, hắn quyết định đi xe ra miếu nhỏ ven sông, quỳ trước bàn thờ, thắp nhang, khấn, giọng run run: “Con sai rồi, con xin sám hối. Con Vàng, mày tha cho tao”. Trên đường về, một chiếc xe ba gác từ đâu lao tới, tông vào xe hắn. Tý Đen ngã vật ra, máu chảy đầm đìa, nhưng sống sót.

Từ ngày đó trở đi, Tý Ðen đã thay đổi hoàn toàn, như một người được tái sinh. Anh bỏ rượu, dành cả ngày ở chùa lặng lẽ niệm Nam Mô A Di Đà Phật để gột rửa tội lỗi. Anh cũng nuôi một chú chó con, đặt tên là Vàng, như một cách để chuộc lỗi với chú Vàng trước đây.

Phật Giáo dạy chúng ta rằng tất cả chúng sinh đều bình đẳng trong khát vọng sống cũng như trong nỗi sợ hãi trước sự đau đớn và khổ đau. Cũng giống như con người sợ chết và tìm kiếm sự an toàn, người-thân-động vật cũng trải qua nỗi sợ hãi, đau đớn và oán giận khi mạng sống của họ bị tước đoạt. Trong Tam Tự Kinh, có câu: “chó canh đêm, gà gáy sáng”, để con người được an tâm nghỉ ngơi. Người-thân-chó, những sinh vật trung thành và biết bảo vệ, là người bạn đồng hành đích thực, nhưng giết hoặc ăn thịt họ là một hành động vô cùng tàn ác.

Theo luật nhân quả, khi chúng ta làm hại hoặc ăn thịt người-thân-động vật, họ có thể sẽ theo đuổi chúng ta để đòi lại những gì đã mất. Câu chuyện về cậu Vàng nhắc nhở chúng ta rằng lòng tốt, sự sám hối và tôn trọng sự sống có thể biến đổi ngay cả những hành động tệ nhất. Mong câu chuyện này truyền cảm hứng cho chúng ta vun đắp lòng từ bi và tôn trọng mọi chúng sinh.
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tiết Mục Ngắn
2026-01-27
21 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-01-27
421 Lượt Xem
41:57

Tin Đáng Chú Ý

9 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-01-26
9 Lượt Xem
Người Tốt, Việc Hay
2026-01-26
14 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-01-26
766 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về