(Ngồi xuống cũng được, như vậy mới nhìn thấy Sư Phụ.) Thích bộ đồ của tôi không? (Dạ thích.) Rất tự hào về tài năng của mình. Ờ, Thượng Đế ban cho tôi nhiều lắm. Tôi phải dùng chúng. Ngài biết tôi nghèo đến nỗi không bao giờ có đủ tiền mua quần áo sang trọng, hợp thời trang, nên Ngài cho tôi tài năng thiết kế. Vì vậy tôi tự thiết kế cho mình. Thành ra mọi thứ đều rẻ thôi. Quý vị thích chứ? (Dạ thích.) Có lẽ tôi nên bán hết ra thị trường quốc tế nhỉ? Kiếm chút tiền (Dạ.) mua Trung tâm thiền cho quý vị ở Singapore. (Dạ.) Bây giờ, trước tiên tôi đi lên đi xuống cho quý vị xem nó có hợp gu công chúng không, rồi chúng ta sẽ nghĩ đến chuyện kiếm tiền. Không, không. Không, thật ra, người mẫu, họ đi như thế này. Khi còn trẻ tôi cũng từng được mời làm người mẫu. Lúc đó tôi vẫn còn rất trẻ, nhưng tôi không mấy hứng thú với việc đó. Sau vài buổi, tôi nói: “Thôi, cảm ơn, mệt quá”. Rồi tôi cũng có đóng vài bộ phim, sau vài buổi tập dượt, tôi cũng nói: “Thôi, thôi, cảm ơn, tôi mệt quá”. Chắc cái số tôi sinh ra để làm siêu sao.
Có câu hỏi nào không? Quý vị có hài lòng với bài nói chuyện của đồng sự của tôi chưa? Hay còn câu hỏi nào muốn hỏi tôi nữa không? Anh bạn Ấn Độ, Lãnh sự quán Ấn Độ, xin mời lên đây chia sẻ với mọi người một chút. Anh ấy biết rất nhiều. Giúp anh ấy đứng dậy. Làm ơn. Ngồi đây cũng được, không sao, chúng ta đều bình đẳng. Nếu anh không… Tôi không còn ghế khác cho anh. (Dạ không sao ạ.) Được rồi, anh đứng đi. Anh ấy có một hiệu sách rất, rất, rất, rất, rất lớn ở Indonesia. Năm ngoái, chúng tôi quen biết nhau. Và bây giờ, kỷ niệm một năm của chúng tôi… (Dạ, năm nay.) …rơi vào ngày 1 tháng 3 năm nay. (Dạ đúng vậy.) Và anh ấy thật sự là một vị thánh. Quý vị biết đó, người Ấn Độ đa phần đều là thánh nhân. Anh ấy có mấy hiệu sách, mà… À, cao lên một chút ở đây, làm ơn. (Dạ. Biết rồi ạ. Xin mời.) Được rồi, miễn sao anh ấy thấy thoải mái. Anh ấy thích thể hiện sự khiêm nhường của mình, và tôi cũng không làm gì được.
Và trong mấy tiệm sách của anh ấy… Chỉ vì mọi người muốn nhìn thấy anh, nên anh phải đứng lên hoặc ngồi cao hơn, chứ không phải chúng tôi muốn làm tổn hại sự khiêm nhường của anh đâu. Quý vị thấy đó, tôi cũng phải chịu sự nổi bật như vậy, vì mọi người muốn nhìn thấy tôi.
Trong các hiệu sách của anh ấy, có rất nhiều sách về triết học phương Đông và phương Tây, cũng như về văn hóa Ấn Độ. Và tất cả các Minh Sư trên thế giới đều đã đến thăm nơi của anh ấy, bằng hình ảnh hoặc đích thân đến. Và tôi cũng có hai, ba vị trí trong nhà anh ấy giữa bộ sưu tập các vị Minh Sư của anh ấy. Tóm lại, anh ấy biết rất nhiều về triết học và lối sống Ấn Độ. Có lẽ quý vị muốn hỏi anh ấy vài câu. Anh ấy biết tất cả Minh Sư ở Ấn Độ. (Dạ.) Lỡ như quý vị chán tôi, thì luôn có thể tìm đến anh ấy để có một góc nhìn và lựa chọn mới. Anh ấy biết mọi điều về Minh Sư.
Vậy, mời anh nói cho họ biết, ai là người anh yêu thích nhất và giáo lý của các Ngài ra sao, v.v. Anh cứ thoải mái, muốn ngồi hay đứng đều được. Chỉ cần mọi người thấy mặt anh. (Các huynh đệ thân mến, đây là một ân huệ lớn mà Sư Phụ đã ban cho tôi. Tôi đã gặp Sư Phụ vào ngày 1 tháng 3 năm ngoái tại một ngôi chùa Phật giáo. Tôi đã bị cuốn hút mạnh mẽ bởi triết lý của Sư Phụ vì vào thời điểm đó, triết lý ấy mang đậm tinh thần Phật giáo cũng như đại đồng. Ngay trong đêm đó, khoảng 11 giờ ngày 1 tháng 3, tôi đã được Sư Phụ truyền Tâm Ấn. Sư Phụ đến Surabaya vào ngày 29 tháng 2. Đến ngày 2 tháng 3, Sư Phụ đã rời đi sang Singapore. Và các anh chị em đồng tu đều biết rằng Sư Phụ đã đến đây. Chính xác vào thời điểm này, Sư Phụ đến Surabaya vào ngày 1 tháng 3 và hôm nay là lễ kỷ niệm một năm của chúng tôi. Chúng tôi, các đệ tử, đã sắp xếp… Bởi vì khoảng 60 đệ tử đã được thọ Tâm Ấn trong ngày 1 tháng 3.)
Kể họ nghe về các vị Minh Sư khác, về tất cả những điều anh biết. (Và đây cũng là kinh nghiệm cá nhân của tôi mà tôi muốn nói với quý vị rằng tôi nghĩ mối liên hệ của tôi với Sư Phụ không chỉ bắt đầu từ kiếp này, mà có lẽ từ những kiếp trước. Nếu không thì, Sư Phụ đến từ Đài Loan (Formosa), tôi đến từ Ấn Độ, sống ở Indonesia, làm sao Sư Phụ có thể tìm thấy tôi được?) Anh tìm thấy tôi mà. Anh ấy tìm thấy tôi, anh ấy đến đây mà. Dù sao thì… (Vì vậy, tôi cảm thấy rất may mắn. Và sau khi được Sư Phụ truyền Tâm Ấn, tôi đã đọc rất nhiều sách vì tôi có khá nhiều thời gian. Tôi học hỏi, quan sát, và nhận ra rằng Giáo lý của Sư Phụ thật sự mang tính đại đồng. Trong suốt một năm qua, tôi cảm thấy mình đã phát triển rất nhiều trong đời sống hàng ngày. Cuộc sống của tôi cũng được cải thiện rõ rệt. Tôi có một hiệu sách. Chủ yếu tôi bán sách giáo khoa – y học, kỹ thuật, công nghệ – ngoài ra còn có triết học phương Đông và phương Tây. Ở châu Á, hiệu sách của tôi không lớn lắm, nhưng tôi có 14.000 đầu sách về nhiều lĩnh vực khác nhau) Thế là lớn lắm rồi. (và về triết lý của nhiều vị Minh Sư khác nhau.) Như vậy là đủ lớn để làm người Singapore “choáng” rồi.
(Và ở chỗ tôi còn có một ngôi đền nhỏ, có thể nói vậy, vì nhiều Minh Sư trước đây đã từng đến đó và chúng tôi cùng cầu nguyện. Vị Minh Sư thứ sáu của tôi chính là Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư. Vì vậy, khi nào quý vị đến Surabaya, xin mời ghé thăm hiệu sách của tôi. Ngoài ra, tôi cũng là người đại diện cho cộng đồng người Ấn Độ. Tôi đã làm việc đó suốt 45 năm.) Anh ấy đại diện cho người Ấn Độ ở Indonesia hả? (Và người ta… Tôi không phải hội đồng chính thức, cũng không thuộc hội đồng Ấn Độ, nhưng người ta xem tôi, tôn trọng tôi như thành viên hội đồng. Tôi chỉ là người phục vụ khiêm tốn cho cộng đồng. Indonesia là một đất nước rất đẹp. Chắc hẳn quý vị đã nghe và đọc trên báo chí rồi, nên hoan nghênh quý vị đến Surabaya. Xin cảm ơn Sư Phụ.) Chỉ vậy thôi hả? (Dạ, Sư Phụ.) Tôi tưởng anh sẽ kể cho họ nghe về các Minh Sư Ấn Độ chứ, để họ được lợi ích, (Dạ, nhưng nếu họ…) nhưng anh chỉ quảng bá hiệu sách của mình thôi. (Con không biết liệu họ có quan tâm đến triết lý Krishnamurti hay triết lý Sant Mat hay không…) Họ cười anh kìa. (…Hoặc các triết lý Vệ Đà. Con không biết có ai thật sự quan tâm không. Vậy, với chút hiểu biết nhỏ bé của mình, con sẽ cố gắng trả lời với sự Gia trì của Sư Phụ.)
Quý vị cần tìm hiểu thêm về các vị Minh Sư khác lỡ như quý vị muốn đổi nghề? (Anh thấy giáo lý của Krishnamurti có điểm tương đồng với giáo lý Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư thế nào?) (Triết lý của Sư Phụ và triết lý của Krishnamurti khác nhau.) Đúng vậy. (Giáo lý của Krishnamurti nhấn mạnh vào sự thức tỉnh, làm mọi việc với sự thức tỉnh và hiểu rõ mọi điều rồi tiếp tục bước đi. Còn giáo lý của Sư Phụ là triết lý mang tính đại đồng: nếu quý vị muốn đi từ thế giới này sang thế giới khác, thì giáo lý của Sư Phụ rất cần thiết. Nhưng nếu muốn phát triển trong đời sống hàng ngày và sống tỉnh thức hơn, thì triết lý của Krishnamurti rất được nhiều người yêu thích.) Cho anh. (Dạ cảm ơn ạ.) Không có chi. (Xin lỗi, thưa ông…) Anh ấy biết rất nhiều vị Minh Sư.
(Tôi thường nghe nói về ngài Sai Baba trên báo chí. Anh có thể cho tôi biết đôi điều về ngài không?) Vâng. Tôi đã có dịp đến Ấn Độ vào năm 1969. Tôi chưa gặp ngài Sai Baba trực tiếp, nhưng khi ngài đi ngang qua, tôi đã được nhìn thấy ngài. Sau đó, ở Surabaya có rất nhiều sách tiếng Anh về ngài ấy. Vì vậy, tôi đã khuyến khích rất nhiều người, các trung tâm (thiền) của họ, dịch những cuốn sách ấy sang tiếng Indonesia, đồng thời tôi cũng cố gắng khuyến khích việc dịch sách của Sư Phụ sang tiếng Indonesia. Ở Indonesia, sách của Sư Phụ chỉ mới có Sách Biếu: “Bí Quyết Tức Khắc Khai Ngộ”. Tôi rất mong Trung tâm ở Surabaya sẽ dịch thêm giáo lý của Sư Phụ. Hiện nay, theo điều tôi quan sát, ngài Sai Baba rất nổi tiếng ở Indonesia, cả trong cộng đồng người Hoa lẫn người Indonesia, vì nhiều người tin vào phép mầu. Và ngài Sai Baba thị hiện phép mầu, và người ta… Cũng có cả vibhuti (tro thánh), người ta thoa lên thân thể. Chỗ nào có bệnh, chỗ nào có đau, họ tin rằng sẽ được chữa lành. Đó là niềm tin của mọi người. Tôi đã nhiều lần muốn đến thăm ngài Sai Baba lần nữa, nhưng vẫn chưa có cơ hội. Có lẽ tôi vẫn chưa được ngài Sai Baba gọi. Vì mấy điều này đều là nghiệp duyên, nên tôi có mặt ở Singapore đây. Lúc đầu tôi không biết, và cũng không hề chuẩn bị. Chỉ đến phút cuối khi Sư Phụ sắp ra sân bay, và Ngài hỏi tôi: “Anh không đến Singapore sao?” “Con có thể đi không ạ?” “Dạ, Sư Phụ, con sẽ đến”. Ngày hôm sau, tôi đã đến đây. Tôi nghĩ rằng, đây cũng là nghiệp lành, để giờ đây tôi được đứng trước mặt quý vị – những đệ tử của vị Đại Minh Sư.)
Photo Caption: Cống Hiến Những Gì Mình Có Thể Cho Bất Kỳ Ai Có Thể Được Lợi Ích











