Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, vô cùng xúc động trước bài thánh ca chân thành do Bambi Baaba và các đệ tử của Ngài hát, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư bày tỏ lòng biết ơn khi Ngài viết những lá thư cảm ơn. Ngài khóc hả? Nghe như Ngài khóc. Ngài rất xúc động. Ngài hát bằng cả Con Người Ngài, bằng cả linh hồn. Hay quá. Giọng hay quá. A, tuyệt vời, tuyệt vời. Ngài có giọng hát hay quá, và Ngài hát bằng cả tâm hồn. Thật sự rất cảm động. Nghe hay lắm. Vậy xin hãy nói với Thầy là tôi cảm ơn Ngài rất nhiều. Không biết là tôi có viết được không, nhưng tôi sẽ ráng viết đại vài chữ. Chỉ nói là: “Cảm ơn Thầy về tất cả tình thương, bản nhạc và mấy quả chuối Thầy gởi”. Ờ, vậy đó. Hy vọng là Ngài hiểu. Ngài hiểu chứ hả? (Dạ Thầy hiểu mà.) Nếu Ngài không hiểu, thì đành chịu, vì tôi là như vậy. Ngài Bambi Baaba đáng kính… Đó là tên Ngài – Bambi? Bambi. Anh biết Bambi là gì không? Đó là một bạn người-thân-nai nhỏ. Anh biết phim “Bambi” không? “Hoàng tử Bambi”. (Chú nai.) Ồ, người-thân-nai. Tôi thích phim đó lắm. Tôi xem đi xem lại hoài. Hồi nhỏ tôi có xem, và năm nay tôi xem lại nhiều lần. Tôi thích phim đó. Hay lắm. (Trong ngôn ngữ của chúng con, tên đó là sự cảm thán của lòng từ bi.) Vậy hả? Cũng thêm một nét đẹp nữa. Được rồi, đưa tôi… Anh đọc xem như vậy có được với Thầy không. (Đối với Thầy thì chắc chắn là hay ạ.) Vậy là được rồi. Đây là nguyên bản, và là tôi, thấy không. (Dạ, Thầy sẽ rất cảm kích khi nhận được thư này.) Tôi hiếm khi viết thư, anh nói với Ngài vậy. Và đây là lá thư hay nhất mà Ngài nhận được từ tôi. Nếu Ngài mong nó hay hơn, thì tôi xin lỗi đã làm Ngài thất vọng. Tôi rất hiếm khi viết thư riêng. Tôi không viết thư. Tôi không thích viết thư, nhưng tôi nghĩ tôi sẽ tiến bộ sau vụ này. Được rồi. Thư này là gởi cho… Tôi không biết viết sao… “Bambi Baaba” là tên Ngài. Bambi Baaba đã là danh xưng tôn kính dành cho một vị Đại Sư rồi. Nên tôi không cần thêm [danh xưng] Maharaji, Bambi Baaba Vô Thượng Sư nữa. Thêm một lá thư nữa – cho vị nữ. Ồ, chắc tôi không thể làm xong được. Hôm nay nhiều việc quá. Hay lắm – thư viết hay lắm. Hay lắm. Nhưng vị ấy viết nhiều quá – “người tôi tớ ngoan” này nọ. Mình không cần viết vậy. Mình có viết kiểu vậy không? Tôi không quen kiểu ngôn ngữ tao nhã như vậy. Ở châu Phi có viết vậy không? (Dạ thỉnh thoảng.) Và bây giờ tôi viết cho vị nữ ấy. Tên của vị nữ là gì, Mama Keramera.) Keramera. Viết thư khó quá. Anh có thấy không? Tôi cần thêm một phong bì nữa. “Apology” – viết vậy hả? (Dạ.) “Apology”. Vị nữ ấy nhất định hiểu. Vị ấy sẽ thêm những gì còn thiếu. Vị ấy sẽ thêm vào. Ồ, dễ quá. Tôi chưa bao giờ viết nhiều vậy trong đời – chỉ vì hai người quý vị ép tôi trở thành “Thư Ký Của Năm”. Khi đến Uganda tôi sẽ nhận giải ở đó. Hãy chuẩn bị giải thưởng cho tôi – “Thư Ký Vô Thượng”. Vị nữ – hay đây là tên của vị ấy? Mama. (Mama, dạ phải.) Ừ, xong rồi. Và đây là… Phải rồi, cái này sẽ làm Ngài vui. Tôi vẽ trái tim cho Ngài. Vậy cái này để Đồng giữ. Vậy là xong. Giờ thì đưa hết cho mấy vị đó, và cái này là cho vị nữ – lá thư. Còn chuối, thì khi nào chín thì mình ăn. Để nhang bên cạnh, thì chuối chín nhanh lắm. Đúng không? Ở châu Phi có làm vậy không? Làm sao cho chuối chín nhanh? Đốt nhang. (Dạ ở châu Phi, thường thì cách tốt nhất là hun khói.) Ồ, hun khói à. Ờ, phải, đốt nhang cũng vậy. Cũng là một loại khói. Hun khói thế nào? Đốt củi trong một căn phòng lớn. (Dạ họ để chuối ở một chỗ trên cao, treo lên chỗ có…) Đốt lửa bên dưới. (Dạ phải, và treo chuối bên ngoài ngọn lửa, vì nếu để ngay trên lửa thì nóng quá.) Phải, phải. (Khói làm cho chuối chín.) Ồ, vậy hả? (Con nghĩ làm vậy chuối sẽ có mùi thơm đặc biệt.) (Dạ mùi thơm.) Ồ, cách làm cổ xưa. (Dạ.) Chúng tôi cũng làm như vậy. Cho nên họ đốt nhang. Cũng là một loại khói. Làm sao khói làm chuối chín được? Chỉ có khói thôi mà làm chuối… Vậy mấy người trên máy bay chắc hẳn là giúp chuối chín, vì lúc nào cũng có khói thuốc lá. Vậy lần sau khi đi máy bay, tôi sẽ mang chuối sống treo lên cabin. Photo Caption: “Hãy Dành Chút Thời Gian Nghỉ Ngơi, Thư Giãn. BẠN Xứng Đáng!











