Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Những Lợi Ích Của Thiền Định, Phần 4/5

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Kỳ này Phật nhiều lắm.Từ ngày mà Pháp Môn Quan Âm bắt đầu kêu bằng khai mở đó, Ta Bà Phật nhiều lắm. Thành ra tôi không có rảnh đi chơi, phải đi thăm mấy ông Phật, bà Phật hoài. Phải làm có tiền mới đi mua máy bay được chứ. Ở đây đâu phải xứ Phật Di Lặc, đâu phải Phật Di Đà đâu mà nhắm mắt nghĩ một cái bay tới cõi khác liền. Trời, phải chi ở đây vậy cũng sướng ha. Mình khỏi phải vẽ quần vẽ áo, làm đồ trang sức đồ chi cho mệt ha. (Dạ.) Mỗi [khi] lên máy bay check-in, check-out, rờ mó mình mẩy. Nhột nhạc. Mỗi lần đi vô hải quan, trời ơi, chỗ nào cũng mò rờ. Mệt quá! Nhột.

Mình tu hành là “tứ đại giai không” rồi, có gì nữa đâu mà kiếm. Mấy ổng hỏi: “Bà là ai vậy?” Tôi nói tôi là Phật, mấy ông không tin. Không tin thôi, hỏi hoài. Hỏi tôi thì tôi nói thiệt. Mà cái xứ Ta Bà này kỳ cục. Mình nói thiệt họ, họ còn không tin. Mình nói láo chút cái họ tin liền. Ờ. Phải chi mình nói tôi là bà nào quan trọng lắm, tôi làm nhiều tiền lắm này kia. Tôi là VIP này kia, ông to bà lớn nào đó, đại khái vậy là họ tin. Chứ mình nói mình là ông Phật trống trơn vậy nó không tin gì hết trơn.

Thành ra cứ xét hoài. Rờ túi, rờ đầu, nón mũ gì cũng phải lấy ra. Rồi nhiều khi gì đó… Nhiều khi gì... (Vớ. Tất, giày.) Tất vớ gì cũng phải lột ra cho ổng bả coi. Vớ mỏng vậy chứa gì ở trỏng? Vớ ni lông kiểu này chứa gì trong đó? Chứa gì được không? (Dạ.) Cười chết luôn. Mấy ông Phật hải quan thiệt là tức cười. (Tại kiếm gia trì.) Hả? (Kiếm gia trì.) Tại muốn gia trì hả? Bộ rờ vớ tất tôi có đồ gia trì sao? Có lực gia trì hả? Hèn chi mấy ổng muốn moi rờ hoài. Giày dép gì cũng cởi ra rờ.

Nhưng giờ bây giờ đỡ rồi. Bận quần áo sang trọng vầy, họ tưởng mình cũng là thứ dữ đó. Cũng ông bà bự, ông to bà lớn nào đó. Mặc dầu cái size mình, cái cỡ mình cũng nhỏ nhỏ nhưng mà bận quần áo sang trọng, tưởng mình ông to bà lớn. Nhiều khi cũng để cho mình đi qua cho nhẹ nhàng chút. Hồi xưa bận quần áo thầy tu, đầu cạo trọc lóc đó, Trời ơi, mấy bả tưởng đâu ở trong ngục nào đó trốn ra. Có nhiều nước họ đâu có biết Phật giáo, thầy tu là gì đâu. Tại vì thường thường mấy ông mà bị giam ở trong ngục là cạo đầu trọc mà, phải không? Cho nó vệ sinh đó. Cứ hai, ba tuần cạo một lần. Thành ra thấy mình vậy họ cũng tưởng: “Thôi rồi…” Kêu cởi y phục ra coi có con số nào trong đó không. Có xăm mình xăm mẩy gì không? Tôi nói: “Tôi có xăm lông mày. Chứ còn không có xăm gì nữa hết trơn. Đừng kiếm mất công”. Vậy mà cũng ráng kiếm.Kiếm ra rồi không có gì. Tôi nói: “Tôi đã nói rồi”.

Cái thế giới này kỳ ha. Mấy người nói thiệt họ không tin. Tại vì thế giới này toàn là nói láo. (Dạ.) Đa số là nói láo không, ít người nói thiệt lắm. Thành ra lâu lâu họ gặp người nói thiệt như kiểu tụi mình họ đâu có tin nổi đâu. Tại họ cũng nói láo quen rồi. Họ nói: “Bà này không giống mình gì hết trơn”. Ngửi cái mùi cũng không giống, thành ra phải xét coi.

Thế giới này nếu mà họ không tu hành, quan niệm họ khác lắm ha. Hồi xưa, mà tụi mình chưa có tu thì cái quan niệm của tụi mình cũng khác lắm, phải không? (Dạ.) Ờ. Muốn làm giàu, nhà cao cửa rộng nó mới sang. Xe mới rồi mới sang. (Dạ.) Vườn cao cửa rộng này kia nó mới đúng là cuộc đời con người. Bây giờ đâu có vậy nữa đâu. (Dạ.) Qua đây ăn chay nằm đất cũng OK như thường. Đúng là nằm đất chứ gì đâu. (Dạ.) Thì cái lều nó có cái miếng ni lông mỏng mỏng thôi, chứ có gì đâu. (Dạ.) Nó phủ trên miếng đất nằm chứ gì đâu. (Dạ.)

(Dạ hôm qua có (người-thân-)rắn nó chui vô, Sư Phụ.) Có (người-thân-)rắn chui vô hả? Rồi nó hết hồn không? Thấy bác nó hết hồn không? (Con đuổi nó chạy.) Đuổi chi vậy? Nó thấy bác nó sợ chết rồi, còn đuổi nó. (Nó chung vô cái lều của ổng đó). Vậy hả? (Dạ. Nó chui vô trong cái lều ổng nó khoanh tròn.) À, thôi mà. Nói chi chuyện đó. Nó lại nó tu mà không cho nó thôi, chứ gì đâu. Nó thấy mấy người là nó hết hồn rồi, còn phải đuổi chi? Nó lỡ dại nó chung vô đó chứ. Coi nó có thẻ truyền Tâm Ấn gì không? Không có hả? (Không thấy.) Ờ, không có thì thôi biểu đi ra đi. Ở đó ăn mặn mất công. Thôi ráng ăn chay nằm đất cho đàng hoàng nghe chưa. Đã tới vùng kinh tế mới như thế này rồi, còn đòi hỏi cái gì nữa.

Quý vị thấy không, cũng cùng y một hoàn cảnh như vậy mà bây giờ quý vị thấy sướng. Mà hồi xưa ở bên đó chính phủ bắt quý vị đi vùng kinh tế mới thì cũng cho lều rồi ở vậy đó, (Dạ.) nhà cỏ cũng không chịu nữa. Bây giờ cái lều ni lông cũng OK. Còn tệ hơn cái nhà nữa. Ở đó còn có nhà gỗ, nhà sàn phải không? (Dạ.) Có nhà nữa. Đây là cái lều thôi, nằm giống y như là cái hòm. Phải không? (Dạ.) Cái cỡ của nó vậy mà. Cái lều độc thân thì giống y chứ gì đâu. Nó cao một thước. Phải không? (Dạ.) Vô thì phải khòm lưng mới chui vô. Thiệt là hết sức khiêm nhường. Vậy mà mừng vui cười như vậy đó. Mà hồi xưa bên đó chính phủ biểu đi vùng kinh tế mới khai khẩn có nhà, có đất cho mình mà không chịu, khóc um sùm.

Tu hành rồi nó khác thấy không? (Dạ.) À, cho nên nói “Phật tại tâm” là như vậy đó. (Dạ.) “Tâm tịnh là quốc độ tịnh” là như vậy đó. (Dạ.) Cái tâm mình nó yên tịnh rồi đi đâu cũng là cõi Phật cả. (Dạ.) Lại đây có khác gì vùng kinh tế mới đâu. (Dạ.) Phải đào đất, cuốc đất trồng khoai. (Người-thân-)rắn thấy không? (Người-thân-)rắn chui vô lều ổng thấy không? À, rồi cũng vậy thôi, OK.

Lâu lâu còn bị bắt vô rừng chơi một, hai anh nữa. Chơi với mấy anh hồng Cao Miên bên này. Mấy anh thấy chán quá không có chơi. Mấy tên này không có làm ăn gì được hết, thôi đuổi về cho rồi. Ở đó tốn cơm tốn gạo, mất công. Thí dụ vậy đó. Rồi ở đây cũng vui à. (Dạ.) Tại mình đâu có sợ gì nữa. (Dạ.) Ai bắt thì bắt, làm gì làm, OK. Chết bỏ, phải không? (Dạ.) Không ai đi chuộc về đâu mà ngồi đó chờ đợi cái gì hết trơn. Tiền bạc đâu có đâu mà đi chuộc mấy kiểu đó. (Dạ.) Tu là đã coi như “chết trong lòng” rồi. Tiền đâu mà đi chuộc? Tiền chùa sao? Ở đây tiền để xây chùa, chứ đâu phải tiền chùa mà đi chuộc. Chuộc mấy người mà đã chết rồi.

Từ cái ngày truyền Tâm Ấn là tôi coi như quý vị đã chết rồi đó.Đối với cái cõi đời này đã chết rồi đó. (Dạ.) Thành ra có cái chuyện gì xảy ra cho quý vị thì quý vị đã tự biết nha. Không có ai đi quan tâm gì hết trơn. Tôi nói thiệt. Tôi ăn chay nói thiệt. Mấy cái tên “bị bắt cóc” nó ngồi nó cầu Bà Thanh Hải nào đó. Kệ nó. Cầu ai nó cầu. Rồi thấy chán quá rồi cũng thả ra. Thì vậy đó, mình tu hành vậy thôi, (Dạ.) đi đâu cũng cỡ đó. Coi như đã chết rồi thì sợ gì nữa. Trước sau thì cũng vậy thôi. Trước sau gì cũng chết. (Dạ.) Ờ. Thành ra mình đi đâu cũng vậy.

Phải chi mà tất cả mọi người Âu Lạc (Việt Nam) đều tu hành hết thì không có sự đau khổ nào cả. Bất cứ hoàn cảnh nào mình cũng vui vẻ như thường, cũng chấp nhận. (Dạ.) Tại vì những người chưa tu hành Pháp Môn Quan Âm không có được cái sự vui vẻ, thanh thản trong tâm hồn, cho nên mình phải giúp đỡ họ về vấn đề vật chất và tinh thần mà thôi. Chứ nếu mà tất cả mọi người đều tu Quan Âm rồi mình không có chuyện gì làm nữa cả, phải không? (Dạ.) Nghèo cũng chẳng ai than nữa. Giàu cũng chẳng ai mừng. (Dạ.) Đi kinh tế mới biến thành kinh tế cũ. (Dạ.) Gặp các đồng chí thì biến thành đồng hướng. Chẳng sợ gì ai cả. (Dạ.) Không kham cầu gì hết. (Dạ.) Không trốn tránh gì hết.

Buồn một cái là thế giới không ai tu, ít người tu. Quý vị thấy rõ ràng không? Quý vị tu thấy biến cải. (Dạ.) Lại đây chơi vui phải không? (Dạ.) Chỗ khỉ ho cò gáy vậy đó. Lại mà cười vui rầm rầm à. (Dạ.) Ăn chay, nằm đất, kham khổ phải không? (Dạ.) Tu hành kham khổ như vậy mà mừng, mà vui, mà sung sướng quá. Không có gì phải khiếu nại, không có gì than phiền, không có gì buồn bã cả. (Dạ.)

Photo Caption: “Trong Cõi Vật Chất Mờ Mịt Này, Chẳng Ai Biết Chúng Ta Là Gì, Chỉ Biết Cúi Đầu Và Tồn Tại, Ngay Cả Cũng Không Dám Hy Vọng Về Một Tương Lai Tự Do Tự Tại!!!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (4/5)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-03-08
2689 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-03-09
2269 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-03-10
2189 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-03-11
1812 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-03-12
1841 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-17
662 Lượt Xem
35:41

Tin Đáng Chú Ý

178 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-03-17
178 Lượt Xem
Dấu Tích Văn Hóa Khắp Nẻo Thế Gian
2026-03-17
163 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về