Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Để Nhận Biết THƯỢNG ĐẾ Chúng Ta Phải Là THƯỢNG ĐẾ, Phần 2/11

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, một đệ tử kể về hành trình tâm linh để tìm THƯỢNG ĐẾ, cuộc gặp gỡ với Sư Phụ và niềm hạnh phúc anh cảm nhận kể từ khi thọ Tâm Ấn.

Tôi được gặp Sư Phụ vào cuối năm 1996 và thọ Tâm Ấn vào tháng 2 năm 1997. Đến nay, tôi đã là đệ tử và tu tập Pháp Môn Quán Âm được hai năm. Lúc trước, tôi có đến nơi cộng tu tại Costa Rica để dự buổi hội thảo về người ngoại tinh.

Tại đó, tôi gặp những người giúp việc cho Sư Phụ, và nghe họ nói về Ngài. Tôi cũng đặt vài câu hỏi và rất lấy làm hiếu kỳ, vì từ lâu tôi thường hay đọc sách về tâm linh. Chuyện tôi kể đã xảy ra cách đây hai năm, nhưng trước hết, tôi xin quay lại một chút, vì hành trình tầm đạo của tôi thật ra đã bắt đầu từ mười năm trước đó. Lúc ấy, tôi đã bắt đầu đọc sách về tâm linh.

Trong lòng tôi luôn thấy bất an, nên tôi tự hỏi: “Tất cả những gì thế giới này có thể mang lại… tất cả những gì cha mẹ tôi đã ban tặng cho tôi – tôi đều vô cùng tri ân, và mặc dù cảm thấy an vui với những điều ấy, nhưng tôi vẫn thấy thiếu thiếu gì đó”. Vì vậy, tôi đọc sách để tìm kiếm, có thể nói là do lòng khao khát THƯỢNG ĐẾ thúc đẩy.

Lúc ấy tôi bắt đầu dành một thời gian chuyên tâm theo Giáo hội Công giáo, bởi vì ở Costa Rica, đó là tôn giáo gần như chính thống. Tôi theo Công giáo một thời gian. Về sau, trong tôi khởi lên ước nguyện dâng hiến cho Thượng Đế, nhưng tôi nhận ra điều đó vẫn chưa đáp ứng điều tôi đang tìm cầu. Nó không làm tôi mãn nguyện, không trưởng dưỡng nội tâm tôi, tôi không cảm thấy hạnh phúc – vẫn chưa đủ.

Nhưng tôi cũng có chút chuẩn bị, tôi đọc Thánh Kinh, và điều đó quả có ích. Sau khi tìm hiểu Thánh Kinh và Giáo hội Công giáo, tôi quyết định tiếp tục tìm đọc rộng rãi kinh điển của nhiều trường phái tâm linh khác nhau. Tôi cũng có thực hành hai, ba pháp tu khác để dành thời gian cho linh hồn mình, nhưng vẫn chưa tìm thấy điều tôi hằng tìm cầu. Tình trạng ấy kéo dài nhiều năm – tôi đã tìm kiếm mười hay mười hai năm… Tìm mà không gặp khiến lòng tôi sinh nản, bởi vì cuộc tìm cầu này kéo dài quá lâu, mà tôi vẫn chưa tìm thấy hạnh phúc. Tôi chưa tìm thấy được gì để giải cơn khát đạo của mình. Tôi muốn được “uống” từ THƯỢNG ĐẾ. Tôi muốn được nuôi dưỡng. Đó là một nỗi bất an – tôi không biết phải diễn tả thế nào, bởi vì đây là trạng thái tâm linh, không thể diễn tả được. Giống như khi Sư Phụ nói mình không thể diễn tả được cảm giác của tình yêu. Đó là điều không thể – không thể dùng lời lẽ để diễn đạt. Tâm trạng của tôi cũng giống như vậy.

Cho nên tôi tiếp tục tìm kiếm và tiếp tục đọc kinh sách. Tôi học được rất nhiều, nhưng vẫn chưa tìm thấy gì cả. Sau một thời gian, tôi thấy có buổi hội thảo về người ngoại tinh ở Costa Rica.

Vì vậy tôi đến đó và biết được điều này vào tháng 1 năm 1997. Đến tháng 2, tôi được thọ Tâm Ấn. Tôi bắt đầu tu hành, nhưng lúc đó tôi cũng có chút nghi ngại do mọi thứ tôi đã đọc được, bởi vì tôi đã dành mười năm đọc rất nhiều sách và gần như đã tin rằng không có gì thật sự có hiệu quả. Sau khi thọ Tâm Ấn, tôi bắt đầu tu hành.

Tôi đã đọc rất nhiều sách (của Sư Phụ). Dù vậy, tôi vẫn còn chút nghi hoặc về Ngài và về đoàn thể này. Tôi cũng hơi lo sợ vì bản tính tôi vốn khá kín đáo. Trong hai năm tu hành cùng Ngài, nhiều lúc tôi vẫn cảm thấy, có thể nói là, một nỗi sợ mơ hồ đè nặng, nhưng qua tấm gương của Ngài, Ngài đã cho tôi thấy rằng không có gì phải sợ cả. Không ai thuyết phục tôi điều gì – tôi tự mình thấy được và tự mình trải nghiệm. Và rồi tôi tin rằng, sau khi đã tự trải qua tất cả mọi sự tìm kiếm, tôi đã tìm được sự đồng hành trong đoàn thể này. Giờ đây tôi không còn cảm thấy cô đơn. Tôi sinh hoạt với nhóm đồng tu Costa Rica. Nhưng tất cả bắt đầu từ khoảnh khắc đó. Với tôi, đây là một gia đình tuyệt vời. Khi có dịp đi nước ngoài, tôi tìm gặp anh [chị em] đồng tu – như chúng tôi vẫn gọi vậy – và tôi luôn rất vui khi được gặp họ. Tất cả chúng tôi đều giống nhau, đều khao khát THƯỢNG ĐẾ. Chúng tôi đều muốn phát triển trong đời sống thế gian lẫn đời sống tâm linh. Chúng tôi đều cố gắng để mỗi ngày được tốt đẹp hơn. Không phải chỉ có tu hành mới làm cho tôi được hạnh phúc – mà là tất cả mọi thứ. Bởi vì tôi đã qua khỏi việc suy luận và đọc sách, để chuyển sang thực hành.

Và việc tu tập pháp môn này đã mang lại kết quả. Tôi bắt đầu thấy mình trưởng thành bên trong lẫn bên ngoài cuộc sống. Những khó khăn khi sống ở thế gian và làm việc – bởi vì công việc vốn không dễ – cùng mọi khổ đau nơi trần thế dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Vẫn còn gặp khó khăn, nhưng thiền định, sự tu tập, giúp cho tôi vui vẻ, và tôi tìm thấy được điều mình đã tìm kiếm. Có thể nói là thiền định đã hướng dẫn tôi trong cuộc sống hằng ngày. Tôi đã đi nhiều nơi và đã được trực tiếp gặp Sư Phụ (tại các kỳ bế quan). Cảm giác thật tuyệt vời và thật tự nhiên khi có sự hiện diện của Ngài. Hơn nữa, nhiều người cộng tu cũng rất có lợi cho việc tu hành. Giờ đây, tôi biết và hiểu rõ rằng điều duy nhất tôi cần làm là dành trọn tâm huyết cho việc tu hành, cho Thượng Đế, và tôi cũng muốn mình hết lòng cống hiến để phụng sự thế nhân. Tóm lại, tôi muốn nói là thật khó để giải thích điều này bởi vì không có đủ ngôn từ để diễn tả. Tôi chỉ muốn nói rằng tôi rất hạnh phúc. Thiền định, đoàn thể tu hành, và Sư Phụ đã mang lại cho tôi niềm hạnh phúc lớn lao. Tôi tìm được điều mình đã đi tìm, như tôi đã nói, và chỉ có vậy thôi. Tôi muốn xin quý vị hãy mở rộng trái tim, tâm trí và linh hồn mình. Đừng để tư tưởng chen vào khi quý vị lắng nghe Sư Phụ thuyết giảng. Xin cảm ơn. Chúc quý vị một buổi tối an lành.

(Bây giờ chúng ta hãy lắng nghe lời khai thị của Ngài Thanh Hải [Vô Thượng Sư].) Cảm ơn quý vị.

Tốt. Trước đây, tôi có thể nói được chút đỉnh tiếng Ý, khoảng 20, 15 năm trước. Bây giờ thì chỉ hiểu đôi chút. Cái gì mình không thực hành, thì mình quên. Phẩm chất THƯỢNG ĐẾ cũng vậy. Chúng ta đọc Thánh Kinh thấy có nói rằng mình là con cái của Thượng Đế. Và qua Chúa Giê-su Ki-tô, chúng ta sẽ được chuộc tội và sẽ trở nên thuần khiết. Nhưng đôi khi chúng ta lại quên điều đó, Vì vậy mà thỉnh thoảng chúng ta cần được nhắc để nhớ lại. Đây chỉ là nhân tiện nói. Thân chào quý vị. Tôi mong quý vị luôn an vui mỗi ngày và đời sống hạnh phúc.

Tôi rất vui khi lần này được trở lại Rome. Tối qua, tôi có nói chuyện qua điện thoại với một người bạn, là tôi rời Ý đã lâu, nên gần như đã quên vẻ đẹp của nước Ý, nhất là Rome. Thật ra, làm sao tôi có thể quên tất cả những kiến trúc tráng lệ và cảnh trí xinh đẹp này xung quanh Rome? Làm sao tôi có thể quên được chứ? Nhưng thật sự là tôi đã quên. Người dân ở đây vô cùng, vô cùng hiếu khách, ý tôi là, vô cùng, vô cùng hiếu khách, và tôi cũng đã quên điều đó. Cho nên, có vẻ như đây lại là lần đầu tôi đến đây – lần đầu tiên. Mọi thứ giống như là đầy ngạc nhiên, hứng khởi, và thú vị,

dĩ nhiên là rất thích thú. Ý tôi nói, tôi ngạc nhiên, là bởi vì cư dân trong thủ đô này vô cùng bận rộn, cũng giống như trong mọi thành phố thủ đô khác, người ta bận rộn, bởi vì cuộc sống có phần vội vã hơn. Nhưng họ vẫn dành thời giờ để nói chuyện với mình, nếu mình có cần điều chi đó. Họ dành thời giờ để chỉ dẫn mình nếu mình cần chỉ đường. Họ dành thời giờ để lo cho nhu cầu của mình, cho đến khi mình mãn ý. Cô dịch giỏi quá. Sinh ở Ý hả? ‘Sản phẩm’ của Ý hả? Phải không? ‘Sản phẩm’ của Ý? Đúng không? Được rồi. Và đó là những gì mà tôi đã trải nghiệm khi vừa đặt chân tới Rome lần này. Ngay cả trên con đường rất đông xe, vậy mà xe cộ cũng ngừng ngay trước mặt tôi, để cho tôi – một mình tôi thôi, một người lạ – được thong thả băng qua đường. Nơi đó không phải trong khách sạn, không phải trong nhà hàng, không phải trong tiệm quán, nên hoàn toàn không phải là vì thương mại. Họ luôn luôn làm vậy. Quý vị có gặp như vậy không? Có hả? Phải, phải. Đúng vậy. Người Ý là như vậy đó. Cách đây lâu lắm rồi, khi tôi đến Ý lần đầu tiên, tôi gặp một bà cụ trên xe lửa. Bà liền mời tôi đến nhà bà và đối đãi với tôi như là khách quý nhất tại nhà bà trong vài ngày. Cả gia đình bà cũng đối đãi với tôi như vậy. Không vì mục đích gì cả. Không vì lý do gì cả. Họ chỉ là sinh ra vốn tử tế và thương yêu. Tất cả những điều này lại xảy ra khi tôi trở lại Ý lần này. Bởi vì đã lâu rồi tôi không đến đây, nên tôi đã quên. Và thấy có vẻ như đây là lần đầu.

Photo Caption: “Đường Trở Về Về Nhà Chính Là Ở Đây Và Ngay Bây Giờ”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/11)
1
Lời Thánh Khải
2026-08-17
1289 Lượt Xem
2
Lời Thánh Khải
2026-08-18
1011 Lượt Xem
3
Lời Thánh Khải
2026-08-19
829 Lượt Xem
4
Lời Thánh Khải
2026-08-20
586 Lượt Xem
5
Lời Thánh Khải
2026-08-21
296 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-21
918 Lượt Xem
28:06
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-21
4720 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-08-21
296 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-08-21
348 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-20
934 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-20
708 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-08-20
586 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-08-20
761 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-08-19
1183 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về