Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Lời Cầu Nguyện Chân Chính Là Trong Im Lặng, Phần 5/7

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Lâu lâu ở trong báo có mấy cái truyện cười. Sư Phụ mà đọc báo lật ra dòm coi truyện cười trước, rồi coi tử vi đẩu số. Rồi sau đó Coi chuyện lạ bốn phương gì đó. Mấy cái gì ngắn ngắn, mà vui vui, mà lẹ lẹ đó. (Dạ.) Tổng kết năm châu gì đó, rồi mới coi tới mấy cái tin dài thòng. Rồi sau cùng mới coi tới mấy cái bình luận gì mà dài thòng đó nữa. Rồi sau mới chính trị, chính em gì đó từ từ. Nếu có thời giờ thì tiêu hóa lần lần, còn không thôi dẹp. Có rất nhiều truyện hay. Có mấy truyện cười vui. (Dạ.) Còn gì nữa không? Tôi có kể quý vị nghe truyện gì khác rất buồn cười chưa? (Dạ có.) Ừ đúng rồi, còn một truyện nữa. Quý vị nói thử xem, rồi tôi sẽ nhớ ra. Lần trước có một truyện như vậy mà, nhớ không? Có nhiều truyện cười vui lắm, mà Sư Phụ dịch liền cho mấy đứa nó nghe là hồi Sư Phụ quên mất. Cái truyện này mới đọc hôm qua thì còn nhớ. Trời ơi! Sư Phụ kém trí nhớ lắm.

Tôi có kể những câu truyện hay hơn chưa? (Sư Phụ đã kể truyện ấy sáng nay ạ? Sáng nay, truyện về Thượng Đế.) Truyện về Thượng Đế thì tôi đã kể rồi. Lần trước tôi cũng kể vài câu truyện khác nữa, cũng rất buồn cười, nhớ không? Cả hai người đều không nhớ gì hết. Thật bực mình. Tôi đã kể rồi mà quý vị chẳng nhớ chút nào. (Dạ chúng con quên hết rồi.) Ừ. Cả hai người đều không nhớ gì hết. Hai người kể cho hết nghe mà hôm qua không người nào nhớ rồi một mình Sư Phụ làm sao nhớ? Hai đứa nó mà không nhớ, tôi một mình làm sao tôi nhớ? Thật sự không nhớ sao? Thật sự không nhớ sao? Thật bực mình. Bực mình! Hai đứa mà nó không nhớ, làm sao tôi một mình tôi nhớ được? Thôi dẹp!

Được rồi. Có câu hỏi nào không? Tiếp tục đi. Muốn hỏi nữa không? Yêu cầu gì không? Vấn đề trong đạo trường có cần dọn dẹp hay là làm rộng gì đó ha, nếu có cái ban làm việc yêu cầu quý vị giúp thì quý vị phải lại. Thí dụ như mình thay phiên nhau một tháng thì hai, ba người nào đó lại một lần. Chứ không phải lại hoài mỗi ngày đâu mà sợ, tại vì đông người mà. Nếu mình không có cái chức vụ cán bộ nòng cốt nào thì thời giờ mình hơi nhiều. Không có trách nhiệm gì đó thì cứ một tháng hay hai tháng gì đó, tuỳ theo cái sự phân phối của quý vị đó. Lâu lâu mình lại mình làm một vòng thế giới chỗ đây chứ. Vòng quanh đạo trường chứ. Quét dọn rác rến hay là tưới hoa, tưới cỏ, làm cái gì đó, hoặc là rửa nhà bếp đồ gì đó. Lâu lâu phải tổng dọn vệ sinh một lần, chứ mỗi ngày rửa không kịp. Hoặc là mỗi Chủ nhật rửa không kịp tại quý vị ăn rồi bỏ chạy mất, thành ra phải thay phiên nhau. Ví dụ, không cần phải mỗi ngày mỗi lại, như một tuần lại một, hai lần gì đó. Như thế này thì quý vị chắc một tháng; hai, ba tháng mới lại một lần à. Mà lại thì phải làm việc đàng hoàng và có tinh thần trách nhiệm ha. Chứ ở đây có hai, ba người ở đây thôi, đâu có ai đâu. Làm việc không hết. Tối ngày ngồi thiền nhắm mắt, đâu có làm gì đâu. Ờ. Vậy thôi. Vậy là bữa nay thôi ha. Không có được cái vụ mà bài “cậy đăng trả tiền” nữa ha. Tác giả giữ bản quyền.

(Có một ông già sắp chết gọi luật sư đến. Ông ấy…) Đúng, đúng, đúng. Ừ, nhưng truyện đó… (Dạ cũng rất buồn cười.) Không buồn cười lắm. Không. Lần trước. Tôi đã… Tôi đã thông dịch và kể quý vị nghe lần trước rồi. Một câu truyện rất buồn cười. Nhớ hay không? (Truyện sáng nay buồn cười hơn ạ.) Truyện nào? (Dạ truyện về [người-thân-]voi. Truyện cười nguyên văn của Sư Phụ.) Là truyện cười nguyên văn của tôi. Được rồi. Hai người đó mới nhắc cho Sư Phụ hai cái câu truyện vui mà một cái là Sư Phụ dịch ra, một cái là Sư Phụ tự đặt ra. Tại vì có một lần Sư Phụ... À, thôi. Cái câu truyện của ông già nè, nói trước câu truyện của ông già. Cũng đọc báo đó. Báo “Tiếng Việt” hay “Tiếng Việt Ngày Mai”, hay “Người Việt Ngày Mai”, hay “Người Việt Ngày Mốt” gì đó.

Có một ông già ổng sắp chết rồi, ổng muốn làm di chúc để lại cho con cái. Ổng có bốn thằng con trai. Kêu luật sư lại nói: “Tôi muốn để di chúc lại cho mấy đứa con tôi”. Cái ông luật sư nói: “Ờ, ông muốn để bao nhiêu hả? Phân chia tài sản như thế nào?” Ổng nói: “Tôi để cho thằng con thứ nhất hai trăm ngàn. Thằng con thứ nhì hai trăm ngàn. Thằng con thứ ba hai trăm ngàn. Thằng con thứ tư…” Cái ông luật sư ổng ngắt lời, ổng nói: “Ông tiền đâu dữ vậy mà ông để vậy? Ông đâu có tiền đâu”. Ổng nói: “Gì khó đâu! Bắt tụi nó làm. Bắt tụi nào mà lười biếng đó làm tới đủ số hai trăm ngàn thôi chứ gì đâu”. Tức là bắt tụi nó đi làm, bắt mấy đứa nó làm tới hai trăm ngàn. Đó là di chúc của ông cha.

Còn có truyện này nữa, cái truyện này của Sư Phụ làm lấy ha. Sư Phụ tự làm lấy. Tại vì nó mới nhắc cho Sư Phụ, chứ không Sư Phụ cũng quên. Tại có một bữa ngồi ăn chung trong bàn buổi sáng mà, với có (…) này kia đó. Hai, ba đứa đó mà; ba, bốn đứa ở gần Sư Phụ đó, rồi ngồi ăn cơm mà nó nói tới chuyện kêu bằng làm mập, làm ốm đó. Biết không? Sút cân này kia kia nọ đó, (Dạ.) nó nói mấy bà bây giờ. Sư Phụ nói: “Sao kỳ quá, Sư Phụ ăn quá trời mà sao không mập gì hết trơn à! Mà sao mấy bà, có nhiều người không ăn gì hết, vậy mà mập quá trời?” Mập thì cũng tốt sao mà phải đi... Nó nói: “Ôi trời, không có đâu. Mập tốn tiền lắm Sư Phụ ơi”. Nói: “Sao tốn tiền?” “Nó phải đi cắt mỡ, phải đi làm ốm này kia kia nọ. Tốn tiền dữ lắm”. Sư Phụ nói: “À, nói vậy đỡ quá! Vậy ta không có tốn tiền”.

Rồi cái sẵn dịp đó, Sư Phụ nói truyện vui mà. Sư Phụ nói: “Sư Phụ có nghe nói có một con voi, voi tự nó cũng đi làm ốm. Biết làm cách nào không?” Làm ốm, nó ốm một ngày là năm cân Anh đó. Mà đi một ngày đó, đi làm một ngày nó sụt. Sư Phụ hỏi nó: Mấy anh biết coi con voi nó làm sao mà một ngày nó sụt tới năm cân Anh không? Mười cân Anh gì đó, mười cân Anh không? (…) với mấy đứa kia nói không biết. Sư Phụ nói: “Nó đi thăm ông nha sĩ”. Nó nhổ ra. Nhổ hai cái vòi, nhổ hai cái răng ra mất mười cân Anh. Vậy mà tụi nó nói vui, tức cười. Ờ, có nhiều cái tức cười lắm mà Sư Phụ quên mất à, kỳ quá. Sư Phụ quên mất. Thật đó.

Thôi hết hỏi rồi, không còn gì nữa phải không? Ngồi đó nghe truyện vui hoài đâu. Không có hỏi gì hết? (Dạ.) Không có hỏi thôi, Sư Phụ đi về. (Chút nữa Sư Phụ.) Chút chi vậy? (Gặp nhiều hơn một chút.) Chút cũng vậy thôi à. (Lâu lắm mới được gặp Sư Phụ mà.) (Anh Hòa, anh muốn kể truyện vui cho Sư Phụ nghe.) Hòa hả? Trời ơi, truyện của hắn mà vui gì đâu. Mỗi lần hắn kể có nửa chừng hắn khóc mà, đâu có vui. (Dạ Hòa. Anh Hòa mà.) Hòa hả? À, Hòa được rồi. OK. Hòa đến đây, đến đây. Rồi. (Con nhìn Sư Phụ hoài không có chán, Sư Phụ ơi.) Ừm, nhìn thêm năm phút là năm trăm.

(Kính thưa Sư Phụ, đầu tiên con cầu chúc Sư Phụ được an khang khoẻ mạnh.) Thôi mà, dài dòng chi. Nói truyện vui cho rồi. (Hôm qua bên Sư Phụ được Sư Phụ cho uống trà đó, thì Sư Phụ có chỉ anh […] là ông này sao mà giống táo bón quá.) Hồi nào đâu? Hồi nào đâu? (Dạ bên […] đó, Sư Phụ.) Truyện cũ mà nói hoài người ta buồn sao? (Dạ thì có cái câu truyện.) Có (…) ở đây không? Nói lén hả? (Dạ đi đến không kịp. Đi làm.) OK. Được rồi. (Dạ. Thì có câu truyện như thế này, cái ông này ổng xảy ra xã hội của Pháp.) Nhưng mà giờ (…) hết táo bón rồi. (Dạ.) Cười toe toét rồi, phải không? (Dạ.) Ờ, nó uống mấy chung trà cái phản lão hoàn đồng. Rồi.

(Dạ thì ổng bị bệnh táo bón quanh năm đó, thì mỗi lần ổng vào cái nhà vệ sinh của chung cư thì người ta chờ đông quá đi. Mà mỗi lần chờ như vậy là mấy tiếng đồng hồ, người ta than phiền quá. Dạ, người ta than phiền quá. Ổng thấy cũng kỳ quá, thì ổng ra ổng ngồi ổng nói: “Thôi bây giờ mình phải đổi chiến thuật, chứ kiểu này người ta ghét mình, người ta đuổi ra khỏi đây thì kẹt, không biết ở đâu nữa”. Thì ổng nói: “Thôi bây giờ ra ngoài nghĩa địa, mình đào cái hụp mình ấy ngoài kia, trăng thanh gió mát đỡ hơn”. Thì ban đêm ổng ra ngoài kia ổng ngồi mười mấy tiếng đồng hồ cũng không đi được. Thì có một cái cặp tình nhân nó ngồi bên, nó nói: “Ngày mai anh đi rồi đấy nhé”. Thì cái cô kia cổ khóc: “Anh đi thật hả?” “Thật chứ!” “Nhưng mà anh có quay về đón em không? Không. Nếu như anh thề rằng anh lấy em không được trên cõi đời anh sẽ chết”. Cái ông gần bên ổng táo bón, ổng nói: “Tối nay mà tôi đi không được tôi cũng chết!”) Ai da! Nói chuyện gì mà thô quá vậy! Ở nhà coi bộ đẹp trai, hèn chi bị vợ la hoài. (Xin lỗi Sư Phụ. Chắc có lẽ thiền không đủ rồi, cho nên nói bậy bạ.) Miệng ăn mắm, ăn muối. Truyện vậy vui hả?

(Dạ, với lại con xin lỗi Sư Phụ là hôm qua Ý Lan có gọi tới kính gửi thăm Sư Phụ và rất cảm ơn Sư Phụ đã cho món quà cho Ý Lan trong cái dịp Tết. Rất tiếc là vừa rồi không có gặp Sư Phụ. Rồi hôm đó cổ đến thăm Sư Phụ theo cái lời mời, con định dẫn cổ đến thì anh Cường không cho đến. Bởi vì như vậy thì nó làm cho cái buổi đến không được, Sư Phụ. Thì hôm nay cổ gọi đến thăm Sư Phụ xin lỗi.) Được rồi. (Dạ.) Không sao. Cái này không có gì là cá nhân cả. (Dạ. Dạ lần tới có thể là xin Sư Phụ có cái dịp.) Không. Tôi nói với (…), anh ấy có thể mời những người bạn khác, chứ không phải đặc biệt mời người nào. Nên, không có gì là cá nhân hết. Đừng lo. Vì anh ấy quen biết nhiều bạn bè. Nên, tôi nói bất cứ ai, bạn của chúng tôi hay bạn của quý vị, nếu muốn mời họ đến Chicago, thì đều được. Ai muốn đến thì đến. Không có gì là cá nhân cả. Được chứ? Nói với họ là “Đừng lo”. Sư Phụ đâu phải đặc biệt, không có cái vấn đề cá nhân nào. Không có vấn đề cá nhân. Thì Sư Phụ nói (…) là những người nào mà bạn bè của quý vị đó, hay là bạn bè mà quen biết gì với Sư Phụ hồi xưa đó, ai đến cũng được. Chicago đó. Thường người nào muốn đến thì đến, chứ không phải là đặc biệt mời người nào. Không vấn đề gì. Chúng tôi cố gắng thân thiện nhất có thể với mọi người. Tức là mình đối với ai cũng thân mật ha. Nếu mà những người nào mà có thể mình thân mật được thì mình đối với họ tốt ha. (Dạ.) Được rồi. Cảm ơn.

Còn gì nữa không? Còn gì nữa không? (Xin Sư Phụ cho con kể câu truyện vui.) Truyện gì? Vui thiệt không đây? (Dạ chắc chắn là sẽ gây cười.) Toàn táo bón. (Dạ kính thưa Sư Phụ và các đồng tu, câu truyện vui là thế này. Có hai cặp vợ chồng già cũng cỡ gần gần bằng con.) Bác đâu già đâu, còn trẻ măng à. (Dạ, vâng thấy thế ạ.) Tám chục tuổi chưa? (Dạ thưa chắc...) Chưa mà. OK. (Mới ngồi ôn lại chuyện cũ. Hai ông bà,) Nóng quá! (mỗi người ngồi ở đầu cái tràng kỷ, xa nhau. Đang kể lại, ôn lại cái chuyện cũ. Chuyện ngày xưa. Bà mới kể lể, bà có ý cho rằng như là ông không được thắm thiết với bà, cái dạo này có vẻ không được thắm thiết với bà.) Chắc già rồi. (Chứ có vẻ mới hơi có giọng kể lể nhưng mà có vẻ hơi trách móc trăng sao đó, mới nói: “Anh có nhớ hồi ngày xưa là anh cứ hay ngồi gần kề bên em?” Bây giờ hai ông bà chả ngồi xa.) Ờ. (“Anh cứ hay ngồi kề kề bên em”. Thế ông mới nói rằng: “Ờ, thế có sao đâu. Đây, bây giờ”. Ông ấy chạy lại ngồi sát kế bên bà: “Thế này được không?”) Ờ.

(Rồi bà mới lại thủ thỉ bà bảo: “Ngày xưa anh thường còn hay ôm chặt em vào lòng, ôm hơi bị chặt vòng tay”. Thế ông cũng choàng tay) OK. (qua vai bà rồi cũng ôm chặt: “À, thế này được chưa?”) Chà. (Thế rồi bà ấy mới...) Kể chuyện ổng á. (Thế bà ấy lại bảo: “Anh có nhớ không? Ngày xưa những lúc mà anh ôm em như vầy anh còn hay cứ) Cắn cái tai. (cái lỗ mũi ngửi ngửi gáy em, rồi kề cắn nhắm nhắm lỗ tai em”. Thế bả nói đến đấy thì là ông vồn lên ông chạy ra.) Chứ biểu ổng nói gì nữa? (Thế bà mới hỏi xem là: “Ấy, ông đi đâu vậy?”) Lấy hàm răng giả đi. (“Ơ, bà ơi. Không không, tôi trở lại ngay”. Thế bảo: “Ông đi đâu vậy?” “Giờ tôi chạy đi lấy cái hàm răng giả”.) Vui không? Thôi những người nào mà không biết mà kiểu hai ông bà già làm cách nào thì nghe ổng. Mở trường dạy học. Trời ơi! Hết rồi hả? Thôi. Dẹp, cái truyện vui của quý vị vậy đó.

Photo Caption: Trái Rừng Có Thể Được Thuần Hóa Thành Món Ăn Ngon Tuyệt Vời!

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (5/7)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-01-11
3948 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-01-12
3326 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-01-13
3238 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-01-14
2918 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-01-15
2798 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-01-16
2642 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-01-17
2716 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-05
106 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-05-05
83 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-05
118 Lượt Xem
35:58

Tin Đáng Chú Ý

319 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-03
319 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-05-03
850 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về