Đồng chí làm việc lao động nhiều sao mà dơ dáy quá vậy? Bụi bặm tùm lum vậy? Làm lao động hả? (Dạ) Qua đây tự động làm lao động hả? Mà ở bên đó các đồng chí biểu làm lao động cái than phiền tùm lum. Mà sao qua đây tự động làm vậy hả? Sao? Mấy đồng chí mạnh giỏi không? Các đồng chí mạnh giỏi hả? (Dạ.) Có tiến bộ gì không? Tính qua đây làm gì đây? (Gặp Sư Phụ.) Gặp Sư Phụ hả? (Dạ.) Ờ, vậy được. Bên này cũng giống bên kia, y hệt à. Rồi, xong rồi. Mệt quá! Mấy cái đồ kĩ thuật này mệt ghê.
Bác còn sống hả bác? Cái này là kêu bằng cái gì? (“Anh hùng sa mạc”.) À, “lão bá sa mạc” đó. Lần nào cũng thấy bả hết trơn à. Trời ơi! Sống dai như Bành Tổ bác hả? Tu Quan Âm rồi sống hoài hoài hả? Càng ngày càng đẹp gái ra, kỳ cục ghê. Sao có ông nào không? Nói nhỏ nhỏ nghe coi. Nói nhỏ nhỏ thôi. Có không thì nói đại đi. Làm bộ hoài à. Hai, ba hả? Chứ không phải một, phải không? Bác này còn đẹp ghê vậy nha? Lông mày lá liễu nè. Rồi hàm răng còn nguyên xi à. Hay là răng giả đó? Nói đi bác. (Răng thiệt.) Răng thiệt hả? Trời ơi! Bả còn hơn mấy bà hàng xóm. Thấy không? Mấy cô hàng xóm còn trẻ mà răng giả không à. Mà bả 74 rồi răng còn đẹp vậy đó. (Dạ năm nay 77 rồi Sư Phụ.) 77 luôn hả bác? Đừng có nói chứ. Già mà ngu. Người ta kiếm cách người ta che chở cho, mà bác nói huỵch toẹt ra hết trơn hết trọi à. Sau khi mà người đàn bà đã tới 40 tuổi rồi thì bả sẽ quên mất cái ngày sinh nhật của mình. Bác hiểu chưa? Mà đây bác đã “74” rồi bác còn nhớ rõ rệt như vậy đó. Đó là không có được. Nói rồi mà không có chịu nghe gì hết trơn. Nói trước quên sau, kỳ ghê. Bà con ta mới nói cho biết.
Lại đây ăn đồ Tàu rồi có mập ra không? (Dạ mập lên.) Hả? (Dạ có.) Hai ngày mập mấy ký rồi? Đồng chí nào ở Âu Lạc (Việt Nam) qua đâu, giơ tay lên coi? Làm “cách mạng” chính bản thân mình hả? (Dạ.) Ờ, vậy mới được. (Dạ.) Mình cách mạng cho mình là cái gì cũng cải biến hết. (Dạ đúng.) Đức Phật hồi xưa Ổng là vua mà Ổng bỏ đi hết trơn quần thần, văn võ bá quan hay là những hoàng phi mỹ nữ, mấy trăm bà. Mình có một bà ăn nhằm gì. Cả ngai vàng, cả quốc gia người ta còn bỏ đi, mình ăn nhằm gì. Cách mạng, cách mệnh chi cho nó mệt. (Dạ.) Phải không? (Dạ.) Cách hoài mất mạng luôn. Biểu an phận đi làm ăn cho rồi. Còn không qua đây cuốc đất trồng khoai. Mai mốt chắc phải được, từ từ nói cho chính phủ (Dạ.) rồi họ nhận. Thấy không, nói là Phật tử gì đâu.
Ông Phật của mình Ổng bỏ nguyên cả nước đi mà bỏ ngai vàng, bỏ vợ bỏ con, bỏ hết mấy bà đẹp đó. Còn mình ăn nhằm gì mà phải lo lắng dữ vậy? (Dạ.) Ở đâu cũng vậy thôi. (Dạ.) Ờ, ngày ăn ba bữa đủ rồi. Nào không có ba bữa... Không có ăn được ba bữa thì ăn hai bữa. Còn không có hai bữa, ăn một bữa. (Dạ.) Phật cũng ăn một bữa. Chết chóc gì! (Dạ.) Trước sau gì cũng chết. Bộ ăn hoài sống hoài sao? Mà cái gì mà lo sợ, phải không? (Dạ.) Thành ra không có gì lo sợ hết đó. (Dạ.) Có gì mà lo, có nhà nước lo mình khỏi nói. Ngu ơi là ngu! Chi mà làm cho nó mệt xác, mất công Sư Phụ phải lo lắng cực khổ, phải tội nghiệp ngày đêm ngủ không được. (Dạ.) Thôi thôi, bây giờ về nhà cuốc đất trồng khoai đi cho rồi. Lo làm ăn cho an phận thân mình đi cho rồi, phải không? (Dạ.) Ờ.
Thật ra chính phủ hay là ai thì cũng là người thôi ha. (Dạ.) Mình an phận mình thủ thường, mình thành tâm mình làm việc, mình an phận thủ thường. Thấy không, lâu rồi không ai nói gì mình hết. (Dạ.) Họ có nói thì kệ, họ nói họ nghe. Mình đừng nghe thôi chứ mắc gì đâu, phải không? (Dạ.) Tại mình nghe Quan Âm (Âm Thanh Thiên Đàng nội tại). (Dạ.) Còn ổng niệm của ổng, mình niệm của mình. Niệm riết rồi cũng mệt. (Dạ.) Không thấy ai phản ứng gì hết ổng cũng mệt, ổng về ổng ngủ. (Dạ.) Mình đi làm Quan Âm (Âm Thanh Thiên Đàng nội tại) của mình. (Dạ.) Sợ gì đâu? Có gì đâu phải sợ. (Dạ.) Những người tu hành Quan Âm càng ngày càng dũng cảm, càng ngày càng kêu bằng nhẹ nhàng ha. (Dạ.) Bất cứ trường hợp nào mình cũng OK. (Dạ.) Tiếng Âu Lạc (Việt Nam) nói là “all right” (ổn) đó. Phải không?
Bây giờ mấy người Âu Lạc (Việt Nam) mà đi trốn qua Mỹ đó, người ta ham về Âu Lạc (Việt Nam) nữa. Rồi về nhà Âu Lạc (Việt Nam) nói chuyện không ai hiểu hết trơn. Nhất là mấy đứa nhỏ nhỏ mà đi theo ba má từ hồi mới sinh ra đó. (Dạ.) Hoặc là qua Mỹ rồi mới sinh ra đó, (Dạ.) về nhà nói chuyện nửa khoai mì, nửa khoai lang. Chẳng có bà ngoại, bà nội nào hiểu hết trơn. Rồi mấy bà già bây giờ cũng ghê lắm chứ, trăm tiếng Mỹ như gió chứ. Về nhà nói: “Tôi sinh ra ở ‘water’ Âu Lạc (Việt Nam)”. “Water” tiếng Anh nó kêu là nước đó, biết không? Bả nhập vô cho rồi.
Nước nào cũng là nước mà. Nước nào cũng nước, mất công chi phải phân biệt nước này, nước kia cho nó mệt. Bả cứ nói: “Tôi sinh ra ở ‘water’ Âu Lạc (Việt Nam)”, vậy là xong. Rồi ai hiểu thì hiểu, không hiểu thôi kệ. Mất công phải không? “Anh không hiểu là chuyện của anh chứ”. (Dạ.) “Làm gì mà lo cho mệt, tôi già rồi lo chi”. Như bác “anh hùng sa mạc” đó. Càng già càng đẹp ha. 77 rồi hả bác? Biểu bác đừng có nói mà thôi bác nói ra rồi thôi. Thôi công khai luôn cho rồi đi. Nói bả, dặn bả rồi, biểu bả nói 74 thôi, mà bả già rồi bả quên. Nói hôm qua bữa nay quên mất tiêu. Mà sao quên mà sao còn nhớ rõ 77, kỳ. Qua đây coi bộ vui quá. (Dạ.)
Ở bên nước nhà bây giờ sao? (Dạ vui lắm.) Vui vẻ rồi hả? (Dạ.) (Giờ cũng đỡ rồi.) Đồng chí đồng hướng gì cũng hợp nhau làm việc rồi hả? (Dạ.) Có tiền, có việc làm thì nước giàu dân mạnh chứ có gì đâu. (Dạ.) (Đổi mới tư duy.) Đổi mới lắm rồi hả? (Dạ.) Chà, mai mốt ta về thăm coi coi. (Dạ!) Nói là nói mai mốt thôi. Có khi ngày mai không bao giờ đến. Ngày mốt càng không kiếm ra. Ngày mai chứ đâu phải bữa nay. Rồi ngày mai có ai hỏi mình nói ngày mai. Kiểu như hẹn nợ vậy đó.
Thôi không sao, cái này coi nước Âu Lạc (Việt Nam) có duyên nợ gì với Sư Phụ nữa không chứ. (Dạ.) Đâu phải muốn đi đâu là xách gói đi đâu. (Dạ.) Kỳ này gói nặng lắm; quần áo đồ nữ trang đồ nhiều. Xách một lần mười mấy gói. Thôi giờ mệt lắm. Kỳ này công cụ nhiều lắm. (Dạ.) Công cụ tu hành nhiều lắm. Bông tai, nhẫn đồ toàn là công cụ tu hành. Quần này áo kia, mỗi lần đi đâu xách mười mấy gói. (Dạ.) Chứ còn như quý vị càng ngày càng giản dị, đi đâu xách một cái gói thôi. (Dạ.) Túi ngủ thôi phải không? (Dạ.) Rồi hai, ba bộ thôi ha. (Dạ.) Một bộ mặc, một bộ thay, một bộ để dành. Rủi đứa nào nó lấy lộn. Tại bây giờ tu hành rồi người nào người nấy coi bộ cũng giống giống nhau không à. Cũng cỡ ốm ốm, mập mập kiểu kiểu đó ha. Rồi mùi vị thì cũng hơi giống giống nhau. Mùi thiền định không ha. Thành ra lấy quần áo của ai cũng tưởng của mình. Mà thường thường hay dọn giùm quần áo của người ta. Tại cái lều gần bên mà phơi đồ giống gần gần đó. Ngồi thiền mắt nhắm mắt mở, quơ đại. Quần nào cũng là quần áo đâu không có, phân biệt chi.
Mình tu hành rồi đâu có phân biệt nữa? Thành ra nhiều cô bận quần áo giống đàn ông thấy mồ. Còn mấy ông nhiều khi quơ nhầm mấy cái “bánh bao”. Bận tới bận lui sao mà nó ngắn ngủn. “Kỳ quá! Tôi qua tu có mấy bữa mà sao cao dữ vậy? Cảnh giới cao quá bận quần áo sao ngắn ngủn?” Thành ra kỳ sau có tu hành thì cũng mở mắt cho nhìn đàng hoàng. Đừng có lấy đại quần áo của ai bận vô coi kỳ lắm. Coi không giống ai hết trơn. Tu hành coi bộ vui quá. (Dạ.) Làm gì đâu cũng vui hết. (Dạ.)
Kỳ này đi qua dễ không quý đồng chí? (Dạ dễ.) Hả? (Dạ thưa dễ.) Dễ hả? (Dạ.) Sao kỳ trước khó khăn? (Tại hồi trước đi đông quá, Sư Phụ.) Đi đông quá? (Dạ, kỳ này cho thành phố không.) Kỳ này thành phố không hả? (Dạ.) Thành phố dễ đi hả? (Dạ.) Ờ thôi luân phiên, bốc thăm. (Dạ.) Coi người nào thành Phật trước thì người đó đi trước. (Dạ.) Bốc thăm là người nào cũng cầu Sư Phụ bên trong giúp giùm. (Dạ.) Người nào cũng cầu hết rồi tôi giúp ai giờ? Thôi được rồi, từ từ nhẫn nại nên cái gì nó cũng xong. (Dạ.)
Photo Caption: “Tương Lai Tươi Sáng Được Hứa Hẹn Là Điều Chắc Chắn”











