"Ờ thôi luân phiên, bốc thăm (đi bế quan). (Dạ.) Coi người nào thành Phật trước thì người đó đi trước. (Dạ.) Bốc thăm là người nào cũng cầu Sư Phụ bên trong giúp giùm. (Dạ.) Người nào cũng cầu hết rồi tôi giúp ai giờ? Thôi được rồi, từ từ nhẫn nại nên cái gì nó cũng xong. (Dạ.) Như bên Đại Lục bây giờ họ mới gặp được Sư Phụ, chứ hồi xưa đâu gặp được đâu. (Dạ.) Qua đây mới gặp được đó chứ. (Dạ.) Còn không qua Hồng Kông mới gặp được, nhưng mà xin giấy phép cũng khó khăn. (Dạ.) Không sao đâu. Thế giới này nó vậy đó, ai biểu sinh ra đây chi? Ráng chịu, ráng chịu. “Water” (nước) nữa. Sinh nhầm “water” (nước) thì nó ướt át chứ. Nước thì nó ướt thôi, chứ nói gì nữa bây giờ.
Tại mình muốn mà. Phát nguyện xuống đây tu mấy cái chỗ khó khăn vậy cho nó gồ ghề. “Thôi mấy chỗ dễ quá tu làm chi”. “Tôi tu mấy chỗ khó mới hay chớ”. Rồi bây giờ xuống đây khóc um sùm: “Khó quá! Thôi đổi đi”. Bây giờ đổi đâu có được, mai mốt đổi, mai mốt xuống lại đổi nữa. Nhưng mà thôi đừng có xuống lại, mất công tôi. Có đi thì đi luôn cho rồi nha không? (Dạ.) Nhớ nha không? (Dạ.) Tôi mà kỳ này có về trển là tôi nghỉ ngơi lâu lắm. Đừng có lộn xộn bắt tôi phải chạy xuống nữa tôi mệt rồi. Già rồi. (Dạ.) Mấy ngàn tuổi. “Con cái” 52 tuổi rồi. Mấy trăm tuổi cũng có nữa. Bắt xuống (đầu thai) hoài mệt thấy mồ, để tôi lên trển (Thiên Đàng) tôi chơi ít bữa. Chơi ở trển ít bữa ở dưới này mấy ngàn năm. (Dạ.) Lên trển chơi vài bữa tính sau ha. Lên trển chơi vài bữa tính sau ha. (Dạ.) Xuống đây làm việc hoài mệt quá.
Đi Cam Bốt khai khẩn đất hoang. Bên Âu Lạc (Việt Nam) mà kiểu này là kêu bằng đi kinh tế mới đó, biết không? Ờ, vậy đó. Bên đó là than phiền dữ lắm, mà bên này mình tự động mình đi nạp mạng. Qua chỗ này đâu phải dễ đâu. Mìn, chông… tùm lum hết đó. (Dạ.) Chiến tranh mới chấm dứt mà. Mới bữa nay đào hai, ba cục mìn gì nữa đó. Đi kinh tế mới nó buồn không có chuyện gì làm. Lâu lâu mấy ông nào chạy vô, tại nhớ mấy người tu hành của mình quá cũng chạy ra đây lén lén bắt vài ba anh vô trong rừng chơi. Chơi rồi không có chuyện gì chơi, tối ngày nó ngồi ủ rũ hoài. Chán quá thả nó về. Không có làm ăn gì với mấy anh Quán Âm này được hết trơn. Bắt cóc làm chi vô mất công nuôi mấy ngày. Lương thực ở trong rừng đã thiếu thốn rồi còn phải nuôi mấy anh chàng mắc dịch này nữa. Tu hành gì tối ngày nó ngồi nó xếp bằng không à. Chẳng biết nói năng, làm ăn cái gì hết trơn, bắt hắn vô chi cho mệt.Thả hết trơn.
Tới cái vùng kinh tế mới này cũng vui lắm, ngày nào cũng có chuyện làm. (Dạ.) Không có bắt cóc thì cũng đào mìn lên đặng chơi. Mấy anh chàng mà tự động vô đây làm lao động, đi kinh tế mới đó. (Dạ.) Ngày nào cũng tim đập rầm rầm. Tới cái vùng kinh tế mới này bắt đầu là không có bao giờ dám quên Sư Phụ nữa. Ngày nào cũng niệm Sư Phụ hoài. Phật Trời gì cũng kêu xuống hết. Mấy ảnh sợ quá mà. Sư Phụ biểu rồi, đứa nào mà sợ thì đừng có tới đây. Nói rồi, đến đây đâu có phải chuyện dễ làm ăn đâu. Nước người ta mới ổn định. Chiến tranh mới chấm dứt. Nước đây là nước nhiều mìn nhất trên thế giới, biết chưa? (Dạ.) Thành đừng có ham. Còn người nào mà không sợ, nghĩa là gai góc cùng mình đó thì mới dám qua đây. Tôi nói rồi, tôi không có gạt ai hết trơn.
Tôi muốn đi đâu tôi đi. Chừng nào có chuyện gì, tôi về thì tôi về. Chứ không phải ngày nào cũng giữ bo bo ở đây hoài đâu mà nói, tưởng: “Ờ, Bả lại đây rồi Bả dụ mình”. Không có ai dụ ai hết trơn. Tôi nói rồi, ở đây mìn nhiều lắm. Phải giữ mình. Không giữ mình thì mìn nó giữ mình. Mìn ở đây dữ lắm, phải giữ mình. Thôi mình tu hành Trời Phật bảo hộ. (Dạ.) Còn không bảo hộ cũng vậy thôi, trước sau cũng vậy thôi. Đi sớm đi muộn gì cũng đi cho rồi. Phải không? (Dạ.) Nấn ná thêm vài ngày, vài năm thì cũng vậy à. Mất công làm việc chứ gì đâu. Thành ra vị nào mà có điều kiện đàng hoàng muốn qua đây kêu bằng làm lại cuộc đời kinh tế mới thì cứ qua, chứ đừng có đổ thừa tôi nghe không. (Dạ.)
Tôi là qua đây giúp đỡ nước non người ta, chứ không phải qua đây để chơi. Thành ra đâu phải kiếm cái chỗ ngon lành, nghĩa là nhà lầu xe hơi ở đó đặng chơi đâu, phải không? (Dạ.) Chỗ nào cần mình mới đến chứ. Mình có gì mình giúp người ta, được bao nhiêu giúp người ta. Người ta khổ hơn mình, mình giúp người ta. Ai cũng là Phật hết mà. (Dạ.) Giúp mấy ông Phật nghèo ở Cam Bốt. Mà đâu phải dễ đâu, người ta hiểu lầm đồ tùm lum. Mới ra hiểu lầm tùm lum, báo chí viết chửi bới um sùm, bây giờ mới bớt. Qua giúp rồi cũng trần ai nữa. Cũng như quý vị năn nỉ Sư Phụ độ quý vị (Dạ.) truyền Quán Âm, Quán Quang (Ánh Sáng Thiên Đàng nội tại) gì đó, rồi mấy người nhà quý vị chửi bới tôi.
Báo chí Âu Lạc (Việt Nam) chửi bới tôi, nói tôi ăn tiền của quý vị. Trời ơi! Tiền đâu mà ăn dữ vậy? Tôi có một mình tôi ăn bao nhiêu cho hết? Dầu tôi ăn mấy ngàn năm, một ngày 16, 18, 19, 20 bữa đi nữa, tôi ăn bao nhiêu, phải không? (Dạ.) Mình mẩy bấy nhiêu, ăn nhiêu đâu. Ăn thì nó cũng đâu có lớn nữa đâu mà ăn cho dữ vậy? Ăn tiền làm gì? Ta ăn cơm, chứ ai ăn tiền chi. Nói gì đâu không. Cũng tại vì quý vị tới năn nỉ đòi học này, học kia rồi chạy tới chạy lui đòi dòm Sư Phụ, ngó Sư Phụ, gặp Sư Phụ tùm lum, làm bao nhiêu người nhà quý vị hiểu lầm. Rồi báo chí hiểu lầm, chính phủ bên này bên kia hiểu lầm. Bên đó hiểu lầm, mấy đồng chí hiểu lầm tôi. Làm đi đâu cũng khó khăn hết.
Thì vậy cũng xong, đó cũng tại quý vị hết. Tu hành gì đâu, ở trên đó (trên Thiên Đàng) không chịu, chạy xuống đây tu chi? Ý tôi nói là ở đâu cần mình đến mà. (Dạ.) Nói Sư Phụ, người ta chửi mình nữa. Khổ vậy! Tại vì cái nước này họ cần mà. Đau khổ, chết chóc nhiều quá mà họ cần mình giúp. (Dạ.) Họ hoan nghênh mình, họ hoan nghênh mình. Họ yêu cầu với lại (Hoan nghênh.) họ mời mọc, với lại họ ân cần đó, ân cần. (Dạ.) Còn có nhiều nước mình muốn giúp mà họ chửi mình. (Dạ.) Thôi thì nước nào giúp được thì giúp, giúp không được thì thôi chứ hả? (Dạ.) Mình bắt buộc chi, ai cũng là Phật. Người nào muốn làm Phật lăng nhăng thì để họ làm.
Tại Sư Phụ thấy nước này cũng tội nghiệp. (Dạ.) Chết cả triệu người. (Dạ.) Cũng may mà hết chiến tranh rồi, chứ không thôi diệt chủng nữa. Sẵn dịp mình qua đây mình giúp họ, với lại qua rồi thì thế nào quý vị cũng qua mà. (Dạ.) Mọi người đều qua, thành ra sẵn làm cái nhà tranh đó. (Dạ.) Cái biệt thự mà nhà tranh đó, thấy không? Để cho quý vị ngồi dưới đó đặng ngồi thiền cho nó ấm áp. (Dạ.) Ở bên này xứ nóng làm nhà tranh mát mẻ. (Dạ.) Cái này là nhà gỗ, cái này có chút xi măng ở đây đặng cho nó cứng chút, chứ để gỗ nó mềm mềm. Nhiều khi đi một bên nó rung hết cả nhà. Còn mấy cái nhà thương với trường học thì làm cho mấy người ở đây đó, làm cho người bản xứ thì mình làm bằng xi măng cho nó chắc ăn. Còn nhà của mình làm nhà gỗ. Còn cái tòa nhà mà để làm cho mấy vị Phật ngồi đó là cái tòa nhà lá. Đó là tòa nhà hạng nhất. Chỗ đó là hào quang sáng chói. (Dạ nhà lá ngồi cho nó mát.) Hoa sen nở liền liền. (Dạ.) Phật mỗi ngày sinh ra ba, bốn, năm trăm vị.
Cái nhà lá đó mới là tốt nhất. Phải không? (Dạ.) Còn lấy ni lông che lại bốn bên giống y như trại tị nạn ở Hồng Kông. Vậy mà mấy người tị nạn đòi Sư Phụ cứu ra. Cứu ra rồi lại đó ở nhà lá cũng y vậy. Cứu không được thôi thì cũng Trời định rồi. Chứ cứu lại đây rồi cho ở nhà lá đây cũng thất vọng nữa. Nói: “Trời ơi! Tưởng Bả cứu mình ra Bả cho mình ở tòa bạch cung gì đâu.Té ra nhà Bả ở cũng nhà lá à. Thôi tôi ở trại Philippines cho rồi. Ở đó cái lá nó còn dày hơn ở đây. Trời mưa không có dột. Ở cái tòa nhà Phật đó hả, trời mưa là thôi, nghĩa là “sơn hà lai láng”.
Quý vị kỳ trước có đi qua đây thiền thất nhớ mà. (Dạ.) Mình ngồi cái tự nhiên như là phép thần thông, nổi lên một cái “dòng sông” ngay trước mặt. Còn ở đằng sau lưng thì có một cái “hồ”. Bên trái, bên phải thì có cái “bờ suối”, rồi có “thác nước” đồ nữa. Thôi thì lội bì bà bì bõm với nhau. Quý vị nhớ không? (Dạ nhớ.) Có người nào mà đi kỳ trước đó. (Dạ.) Thành ra kỳ trước Sư Phụ nói rồi, kỳ sau có lại đây thì phải đem thuyền bè lại. Không có phải đi vượt biển nhưng mà đi vượt “sông”, vượt “hồ” đó. Khi nào mà mưa ở đây mưa nhiều đó nhe (Dạ.) là thôi cái tòa nhà lá của Phật là cũng thành kêu bằng cái hồ tám nước công đức đó, biết không? (Hồ Bát Bửu.) Hồ Bát Bửu đó. Ờ, đúng rồi, đúng rồi. Hoặc là sông Ngân Hà gì đó. Wow!
Mà cái đài để Phật ngồi đó nhe, Bà mà Phật chủ đó nhe. Bà mà chủ chốt đó, mà Phật đó. Bà Phật chủ chốt Bả ngồi trên đó thì thôi nghĩa là suối chảy nước reo, thác đổ ầm ầm. Rồi Phật con, Phật già, Phật trẻ gì đâu cũng chạy lăng xăng hết. Lúc đó thiền định gì đâu cũng dẹp hết. Kêu bằng cái lúc đó là đi, đứng, ngồi, nằm gì cũng thiền cả. Đi, đứng, chạy, nhảy gì cũng thiền cả, mà kêu bằng bơi lội gì cũng thiền luôn. Quý vị kỳ sau đó, bất cứ người nào qua đây cũng phải đem theo túi ni lông bự rồi bỏ quần áo ở trỏng. Chứ còn cái va li của mình nhiều khi nó nước nó đọng, phải không? (Dạ.) Mà bỏ quần áo thì cái miệng phải để lên trên trời. May ra quần áo của mình còn toàn tánh mạng. Chứ không cái miệng mà để nghiêng nghiêng hoặc là mở hé hé coi như là mời nước nó vô đó, thì đừng có trách quần áo lạnh lùng.
Ở đây thì thời tiết ấm áp lắm, nhưng khi nào mà trời muốn kêu bằng gia trì thì cả thác nước đổ xuống từ trên trời. Thì quý vị phải nhớ cho kỹ. (Dạ.) Tại vì nước này lâu lắm rồi mới mưa, bị hạn hán đó, thành ra dân chúng đòi mưa quá trời. Mà mình cũng bắt chước mình đòi theo, đòi giùm cho họ đó. (Dạ.) Rồi mấy người Phật nhỏ nhỏ mà tu Quán Âm mới mới tu đó, nhiệt tâm lắm. (Dạ.) Ngày nào cũng đòi hoài, đòi 24 tiếng. Thành ra Ổng đổ xuống 24 tiếng cho biết. Đổ nhiều quá rồi cái: “Thôi, thôi, thôi. Đủ rồi, đủ rồi”. Mà Ông Trời Ổng muốn mỗi lần Ổng ký cái sắc lệnh cho mấy ông thần mưa, thần gió, thần sấm sét ra đó, thì ký một lần. Kỳ này bị Cam Bốt đòi dữ quá mà. Rồi có mấy Phật nhỏ, Phật con, Phật già, Phật bé của gia đình Quán Âm chạy ra cũng đòi nữa đó, Ổng nói: “Thôi kỳ này ta ký lệnh nó lâu lâu chút. Ký một cái mấy tháng”. Lỡ ký rồi đó, “Thiên tử bất hí ngôn” mà, Ông Trời đâu có ký một tiếng rồi kêu lại, đâu có được. Thành Ổng nói: “Thôi kệ nó, cho nó mưa hoài đi”. Thành ra kỳ rồi, kỳ trước mình làm thiền thất đó. (Dạ.) Wow, trời ơi! Nước non lai láng. Ai nói gì đâu mất nước, tôi thấy nước quá nhiều.
Photo Caption: “Nhà Trên Thiên Đàng Là Nơi An Toàn”











