Cách thứ mười chín… Tôi sẽ nói đến 9 giờ, được chứ? Bây giờ quý vị canh giờ giúp tôi nhé. Năm phút nữa là tôi dừng ngay tại đây nha.
Số mười chín: Quý vị cũng có thể trụ tâm bằng cách “tưởng tượng linh thể đồng thời ở bên trong và xung quanh mình, cho đến khi toàn thể Vũ Trụ trở nên tâm linh hóa”. Ồ, cái này khó không? Làm được chứ hả? Làm được. Thử đi. Nhiều lúc khi thiền, quý vị không thể khiến tâm lắng xuống nhanh như vậy, thì cứ tưởng tượng một chút. Hãy tưởng tượng rằng Minh Sư đang ở quanh quý vị. Hãy tưởng tượng Vô Thượng Sư ở trong quý vị hoặc khắp cả Vũ Trụ, rồi hòa nhập vào bản thể linh thiêng đó của Minh Sư bên trong. Khi đó quý vị cũng sẽ cảm thấy rất dễ chịu. Ít nhất thì tâm trí cũng có cái gì đó để nghĩ; nó luôn cần có cái gì đó để bám vào. Vậy nên hãy để nó nghĩ những gì quý vị muốn, thay vì để nó nghĩ đủ thứ lo âu, bất an, và những chuyện vô ích mà chúng ta chẳng thể làm gì được. Hãy để nó nghĩ về Minh Sư. Hãy tưởng tượng linh thể bao la của Minh Sư ở trong chúng ta, ở ngoài chúng ta, bao quanh chúng ta, và ở khắp không gian thời gian, tới khi mình hòa nhập vào linh thể đó, thì tự nhiên đã nhập định rồi. Vậy nên, chúng ta dùng chính khả năng của tâm trí để “đánh bại” tâm trí. Có lẽ đó là điều vị Minh Sư muốn nói. Có lẽ vậy.
Bây giờ, cách thứ hai mươi. À, bây giờ Ngài lại nhớ đến sự hiện diện của Nàng (Parvati), sau khi giảng liên tục một hồi lâu như vậy. Nên Ngài nói: “Hỡi Devi nhân từ, hãy cố gắng nhập vào sự hiện diện vi tế, đang lan tỏa khắp nơi, tận phía trên cao và phía dưới thân thể vật chất của nàng”. Đó cũng là một phương pháp để trụ tâm. Còn hai phút nữa.
Cách thứ hai mươi mốt: “Hãy đặt toàn bộ ‘tâm hành’ của nàng vào trạng thái vi tế bất khả tư nghì, ở trên, ở dưới, và trong tim nàng”. Được rồi, “tâm hành” là gì? Có phải là não bộ không? Chất xám? (Ý nghĩ ạ.) À, ý nghĩ, cũng có thể. Hoặc là làn sóng tư tưởng dao động, lên xuống, đến rồi đi, và gây phiền phức cho quý vị. Hãy tưởng tượng rằng quý vị gom tất cả chúng lại… và chuyển hóa chúng sang một trạng thái cực kỳ vi tế, không thể diễn tả, đến mức chúng không thể thoát ra ngoài dưới dạng thô lậu như thế để làm phiền quý vị nữa. Có thể quý vị “nghiền” chúng thành bột tiêu mịn… rồi bỏ chúng vào một chiếc túi Hải Quán Âm thật đẹp, hoặc thứ gì đó như túi Quán Âm, hoặc đại khái vậy, để chúng không bao giờ có thể xuất hiện trở lại dưới dạng thô lậu như vậy và quấy rầy quý vị nữa. Nhưng Ngài nói: “đặt nó trong tim. Đặt nó ở trên, ở dưới, và trong tim”. Khi nó được tinh luyện thì cũng được. Khi nó đã được nghiền thành bột rồi, tôi nghĩ “tâm hành” đó không còn làm hại quý vị được nữa. Quý vị có thể biến nó thành “phấn em bé”, rắc lên khắp nơi, làm cho mình trở nên đẹp đẽ, mịn màng, thơm tho.
Được rồi, tôi đã nói tôi sẽ dừng đúng chín giờ, và tôi giữ lời hứa. Bây giờ chúng ta xong rồi. Cảm ơn quý vị đã rất cố gắng lắng nghe. Ngày mai nhiều người quý vị còn ở lại, phải không? Tất cả người nước ngoài ở lại hả? (Dạ.) Ngày mai có ai về không? Được rồi. Sau mỗi kỳ bế quan, tôi thường kể truyện trước khi ngủ cho quý vị nghe, hầu như mỗi đêm, nên có lẽ chúng ta sẽ còn tiếp tục nhiều đêm tới, nếu quý vị ở lại. Rồi sau đó, những điều này sẽ được dịch sang nhiều ngôn ngữ khác, hoặc có thể là sau khi tôi qua đời, ai mà biết được? Nhưng chúng ta vẫn còn thời gian để đọc xong tất cả điều này. Tôi sẽ đọc xong, bằng cách nào đó. Vì đã bắt đầu rồi, có lẽ tôi sẽ xong trước khi tôi chết. Bằng không, nếu phải quay lại chỉ vì chuyện này… ôi thôi! Được rồi, chúc quý vị có những giấc mơ thật đẹp. Ngày mai gặp lại.
Có câu hỏi nào không? Câu hỏi cuối cùng? Không hả? Gì vậy? (Tối nay chúng con thiền ở đây được không…) Tại sao? Quý vị thiền… hả? (Tại vì ngày mai là ngày cuối của kỳ bế quan…) Vậy thì thiền trong lều của quý vị. Người ta còn phải dọn dẹp sau khi quý vị sử dụng nơi này, và phải lau rửa xung quanh đây nữa. Quý vị không thể ngồi đây cả ngày lẫn đêm được. Xin lỗi nhé. Chúng tôi còn phải dọn dẹp và làm nhiều việc khác nữa. Quý vị nghĩ mình không mang bụi bẩn vào đây sao? Có đấy. Bụi từ gió này kia. Rồi lá cây và đủ thứ khác nữa. Nếu mọi người cứ ngồi đây suốt ngày suốt đêm, quý vị nghĩ nơi này còn trông được như thế này sao? Gió thổi làm áo tôi bị lật tung lên rồi. Không, nếu quý vị cần thiền thì về lều mà thiền nha. Ở đây hay ở đó cũng không có gì khác cả. Đừng viện cớ.
Đừng biến chánh điện thành phòng ngủ. Và cũng đừng biến mọi nơi thành kho chứa đồ. Quý vị biết mà, mỗi nơi đều có chức năng riêng của nó. Cứ để yên như vậy. Quý vị hãy về lều mà thiền ngay bây giờ. Đó là cách mà mọi thứ ở đây trở nên bừa bộn. Mỗi căn nhà, mỗi phòng mới tôi làm đều biến thành kho chứa đồ, bởi vì họ mang đồ đến bày khắp nơi, vì nghĩ ở đó đẹp hơn. Nhưng sau khi chất đầy đồ vào, thì chẳng còn đẹp nữa. Sau khi quý vị ngồi đây cả ngày lẫn đêm, chánh điện này cũng không còn tốt nữa. Rồi quý vị sẽ quên vớ của mình, rồi… Ừ, chúng tôi lại phải đi dọn dẹp sau đó. Được rồi. Chúc ngủ ngon.
Nếu có trường hợp khẩn cấp, bất kỳ tình huống khẩn cấp nào, thì chúng ta có thể dùng bất cứ nơi nào… khi cần. Nhưng nếu không, hãy giữ mỗi nơi cho mục đích của nó, được không? Nếu không thì chỗ nào cũng thành phòng tắm, chỗ nào cũng thành nhà vệ sinh, chỗ nào cũng thành phòng ngủ, hay là gì? Rồi nơi này sẽ ra sao? Quý vị nghĩ xem? Đúng không? (Dạ đúng.) Họ phải dọn dẹp mỗi ngày, nhìn bụi bẩn và rác giấy xem, rồi sau đó… Đôi khi mọi người bỏ quên đồ khắp nơi, rồi chúng tôi phải nhặt lên, sắp xếp lại cho gọn gàng, để khi quý vị quay lại, nó sạch sẽ và tươi mới. Giống như sau khi ngủ một đêm, quý vị dọn giường, đúng không? Để khi quay lại, trông nó sẵn sàng và đón chào mình. Nếu lúc nào nó cũng trông bừa bộn, thì quý vị sẽ chẳng bao giờ muốn quay lại chiếc giường đó nữa. Có phải vậy không? (Dạ phải.) Vậy thì quý vị phải dọn dẹp, giặt giũ hết lần này đến lần khác. Dù ngày hôm sau quý vị lại làm bừa bộn khi ngủ trên giường, nhưng vẫn phải làm cho nó sạch sẽ trở lại. Giống như ăn xong, rồi lại đói, nhưng dù sao cũng vẫn phải ăn. (Dạ phải.) Được rồi, chúc ngủ ngon. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.)
Mang bánh thuần chay lại đây. Ồ, cái này à. Tôi không cần cái này. Tôi không cần mấy thứ này. Được rồi, tôi đeo cái này vào cho ấm thôi. Giống như mấy đứa trẻ đi học vậy. Giống trẻ em đi học, ha? Nó không chịu nghe lời tôi… Một cái à? Đẹp không? (Dạ đẹp.) (Dạ đẹp.) Ngày mai có bao nhiêu người sẽ về? Chỉ vài người thôi à. Quý vị lấy một ít cái này, mang về cho ba mẹ, hoặc bất cứ ai, hoặc cho chính mình. Một ít thôi, phần còn lại để cho người khác. Nhưng ai về ngày mai thì lấy nhiều hơn một chút. Còn ai ở lại thì lấy ít hơn. Quý vị thấy bộ đồ thể thao của tôi thế nào? Chúc ngủ ngon. (Chúc ngủ ngon.) (Chúc ngủ ngon.) Ta-da. Được rồi. Sư huynh. Namaste, chúc ngủ ngon.
Photo Caption: “Cho Bản Thân Một Khoảng Không Gian, Để Nhớ Về Dinh Thự Bao La Của Thượng Đế”











