Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

112 Cách Trụ Tâm Của Thần Shiva II, Phần 2/4

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Giờ thì chúng ta quay lại Hy Mã Lạp Sơn nhé và xem Thần Shiva đang làm gì. Ở đây mình không chơi bóng chày. Được rồi, số hai mươi ba: “Cảm nhận bản chất của quý vị”, nghĩa là hình tướng của quý vị, nhục thân của quý vị, “như xương, thịt, máu, đều thấm đẫm tinh hoa vũ trụ”. Đó là một cách khác để quán xét rằng mọi dây thần kinh và giác quan của mình được cấu tạo từ Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại). Rất giống nhau thôi. Nhưng có lẽ Ngài muốn biến điều này thành một bài thơ thật đẹp. Cho nên, từng câu một, Ngài dẫn dắt thính chúng, hay Devi, đi vào sự hiểu biết về việc tu hành. Dù sao thì, nếu Ngài lặp lại điều gì đó nhiều lần, cũng không có hại gì, bởi vì chúng ta cần được lặp lại. Nghiệp và thói quen xấu của chúng ta đã được lặp đi lặp lại qua hàng ngàn năm rồi. Vì vậy, nếu Minh Sư chỉ lặp lại một điều tốt vài lần, thì cũng chẳng đáng là bao. Đôi khi còn chưa đủ để gột sạch hết rác rến còn sót lại của chúng ta.

Được rồi, số hai mươi bốn: “Giả sử… quý vị có thể tưởng tượng thân thể mình là căn phòng trống, với những bức tường bằng da”. Và bên trong là gì? Đoán xem. Cái gì? Không! Trống rỗng!

Số hai mươi lăm: Bây giờ, Ngài nhớ đến Bà (Parvati/ Devi), nên Ngài tự nhắc rằng Bà thật vĩ đại. Nên, Ngài gọi: “Bậc Phước Lành” – Devi là bậc được ban phúc. Đó là cách xưng hô đầy tôn kính dành cho người được ban phước, đã khai ngộ, được Thượng Đế yêu thương. Nghĩa là “bậc giác ngộ”. “Bậc Phước Lành, khi các giác quan được thu vào trong tim, đạt đến trung tâm của hoa sen”. Giờ thì, tôi không hiểu đoạn này. Quý vị hiểu không? Không. Thôi được rồi, vậy thì bỏ qua đi! Tại sao phải bận tâm về điều mình không thích chứ? Tôi nghĩ quý vị hiểu. Ý Ngài là: khi quên đi nhục thể của mình, giống như tất cả các giác quan đều được gom lại trong sự tập trung. “Trong tim” nghĩa là trong sự định tâm. Và rồi, “đi vào trung tâm hoa sen” có nghĩa là đi vào trung tâm trí huệ. “Hoa sen” nghĩa là sự thuần khiết. Sự thuần khiết của chính chúng ta là Trung tâm Trí Huệ, là Bản Thể Chân Thật, là Phật Tánh, hay Thiên Quốc. Thành ra tôi đã nói những tên gọi đó thật ra đều chỉ là một thứ thôi, cùng hướng đến một vinh quang duy nhất. “Đạt đến trung tâm hoa sen” có nghĩa là được nhập định, đạt đến Phật quả, đạt đến Phật Tánh.

Bây giờ số hai mươi sáu: “Với tâm không vướng bận” nghĩa là quý vị không tập trung vào bất cứ điều gì cụ thể. Quý vị chỉ cần ngồi đó, “giữ ở trung tâm”, tức là giữ sự quân bình, “tới khi cuối cùng điều đó xảy ra”. Điều gì xảy ra? Quý vị sơn đầy người rồi trở nên đủ màu sắc à? Điều xảy ra là, lúc đó quý vị mất đi chính mình. Quý vị tan vào nhập định. Quý vị hòa vào bản chất của Vũ Trụ. Quý vị tĩnh lặng và lan tỏa khắp nơi. Tất cả những điều này chỉ là mô tả trạng thái nhập định, trạng thái tìm lại Tự Tánh của mình, được hợp nhất với Thượng Đế. Vì vậy, rất dễ. Ý tôi là, dễ nói thôi. Tôi không nói là dễ làm đâu nhé.

Số hai mươi bảy: “Khi đang ở trong các hoạt động đời thường, hãy giữ sự chú tâm giữa hai hơi thở, và tập luyện như vậy vài ngày, quý vị sẽ được tái sinh”. Đây chỉ là một trong những cách để được nhập định. Ví dụ, có người làm việc rất vất vả, hoặc đang chạy bộ, hoặc tập thể thao, và dĩ nhiên họ thở rất mạnh. Lúc đó, có thể họ quên Năm Hồng Danh, hoặc quên Thanh Hải Suma Tử, quên Pháp Môn Quán Âm (pháp thiền Âm Thanh Thiên Đàng nội tại). Dĩ nhiên, trong lúc chạy mình không thể làm Quán Âm (thiền quán Âm Thanh Thiên Đàng nội tại). Vì vậy, điều duy nhất Minh Sư khuyên họ làm trong trường hợp đó, là chỉ cần giữ tâm ở giữa hai hơi thở, hít vào và thở ra. Điều này cũng giống những gì Ngài đã nói trước đó. Nhiều lắm rồi, nhưng không sao. Lặp lại cũng không hại gì. Nếu luyện tập như vậy vài ngày, quý vị sẽ cảm thấy rất tươi mới, nhờ sự tập trung. Vì quý vị sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, tâm trí trở nên rõ ràng, không còn tư tưởng rối ren, phiền muộn. Và rồi dĩ nhiên quý vị sẽ giống như một em bé mới sinh – ngây thơ, trong sạch, tươi tắn và đầy sức sống.

Bây giờ số hai mươi tám: Một phương pháp khác là: mình có thể thử “chú tâm vào ngọn lửa bốc lên từ ngón chân cho đến khi thân thể cháy thành tro”, nhưng không phải quý vị. Ý Ngài là, chỉ tưởng tượng thôi; làm ơn đừng đốt cháy thân thể quý vị vì đó là thứ duy nhất quý vị có lúc này. Khi chưa nhập định được, làm ơn đừng đốt cháy đền thờ thân thể của quý vị. Ý Ngài là, hãy cố gắng loại bỏ tất cả những chấp trước của cái ngã. Ví dụ, “Tôi là Tổng thống Hoa Kỳ”, “Tôi là Nghị sĩ Hoa Kỳ”, “Tôi là Chủ tịch Trung Quốc”, v.v… Vậy, với một chức vị lớn như vậy – hãy đốt cháy hết thành tro và giữ lại cái thật, giữ lại Tự Tánh duy nhất, Phật Tánh, không sinh, không diệt, luôn luôn hiện hữu. Đó là ý Ngài muốn nói. Và đừng tự đốt mình rồi nói Sư Phụ Thanh Hải đã nói vậy. Tôi phải nói rõ trước, không thì quý vị lại gán vào miệng tôi.

Vậy, số hai mươi chín: “Quý vị cũng có thể thiền về thế giới giả tạm này đang cháy thành tro”. Bây giờ Ngài đốt luôn cả thế giới “và trở thành siêu việt hơn con người”. Phải, dĩ nhiên, vậy nên người ta mới gọi Ngài là Thần Hủy Diệt. Ngài không chỉ “đốt” thân người, mà còn đốt luôn cả thế giới. Trời ơi. Nếu thời đó mà cảnh sát biết Ngài thì sao. Quý vị biết mà, ha? Giờ thì hãy tưởng tượng thôi. Quý vị cố gắng tạo ra một thế giới rồi thiêu rụi nó, chỉ để tâm trí quý vị quen với bản chất vô thường của cõi vật chất. Có lẽ đó là mục đích của pháp thiền này. Để quý vị không thể bám víu vào bất cứ điều gì, và không thể lẫn trốn ở bất kỳ nơi nào trên thế giới, vì cả thế giới đã biến mất. Lúc đó, quý vị sẽ làm gì? Chỉ còn cách vượt lên trên cõi vật chất và trở thành bậc siêu việt hơn con người. Đó là một cách nhắc nhở chúng ta về sự không tồn tại của thế giới này, để chúng ta buông bỏ dễ dàng hơn, tu hành tinh tấn hơn và thúc đẩy tâm trí tiến xa hơn trên con đường giải thoát.

Giống như một phương pháp mà Đức Phật đã khuyên dạy các đệ tử rằng hãy chú ý đến những khía cạnh bất tịnh của thân thể như sự bài tiết của thân thể, chất thải của thân thể, đại khái vậy. Và tưởng tượng thân thể này chỉ là bộ xương trắng, bên trong chứa đầy những thứ dơ bẩn, trong “túi da” này. Nếu thiền theo cách như vậy, người tu sẽ dần chán ngán mọi hình tướng vật chất trước mặt họ, và từ đó mất đi dục vọng trước người nam hay nữ, danh vọng và địa vị, v.v... Tâm họ trở nên lắng dịu trước những tư tưởng dục vọng hỗn loạn, và dễ dàng tập trung hơn vào việc tu hành. Về điểm này, tôi nghĩ phương pháp thiền số hai mươi chín rất giống với phương pháp quán chiếu thân bất tịnh mà Đức Phật đã dạy cho một số đệ tử của Ngài. Tuy nhiên, nên lưu ý rằng những phương pháp này chỉ dành cho người mới bắt đầu. Dành cho những ai còn quá bám víu vào tài sản thế gian, và còn quá dính mắc trước vẻ đẹp bên ngoài của nam và nữ. Trong trường hợp đó, họ nên quán chiếu phương pháp này một thời gian, hoặc ít nhất là khi trong tâm họ khởi lên những suy nghĩ tham đắm, dục vọng đối với hình tướng và sự sở hữu vật chất. Cho đến khi tâm họ dần quen với việc hướng về sự thanh tịnh bên trong, thay vì cứ chạy theo những hình tướng phù du của đời sống vật chất này.

Vì vậy, đây không phải là phương pháp chính mà chúng ta nên tu tập mỗi ngày, mà chỉ là một giai đoạn tạm thời, cho đến khi tâm được tịnh hóa. Sau đó, chúng ta tập trung vào pháp môn chính, Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại). Nếu quý vị còn nhớ trong Kinh Lăng Nghiêm, Đức Phật yêu cầu chư vị Bồ Tát đề nghị các pháp môn tu hành khác nhau, để các đệ tử có thể chọn pháp môn phù hợp nhất cho mình. Sau đó các Ngài nêu ra khoảng hai mươi lăm pháp môn, nhưng sau đó mọi người đều đề nghị Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại) là tốt nhất, vì đó là pháp môn thanh tịnh nhất, mạnh nhất, và nguyên thủy nhất. Tuy nhiên, nếu quý vị bị xáo trộn mạnh bởi các giác quan trần tục bị giam trong thân thể này và rất khó thoát ra, thì có thể dùng những phương pháp như quán chiếu thân thể bất tịnh, hoặc pháp môn quán thế giới đang bị thiêu rụi thành tro, v.v. để làm lắng dịu tâm trí cho đến khi được bình lặng. Sau đó, quý vị có thể tập trung vào Pháp Môn chính, Pháp Môn Quán Âm (thiền Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại).

Nhưng quý vị cũng nên nhớ rằng, thời xưa người ta có nhiều thời gian hơn bây giờ. Tôi cũng không hiểu vì sao. Ngày xưa, người ta thiếu tiện nghi, và phải làm mọi việc bằng tay. Nhưng tại sao họ lại có nhiều thời gian hơn? Quý vị có thể hỏi cha mẹ, anh em, ông bà mình, họ có nhiều thời gian hơn chúng ta bây giờ. Họ có thể ngồi uống trà với láng giềng cả buổi chiều, nhóm lửa và trò chuyện rất lâu. Còn bây giờ thì không. Ngày nay chúng ta có xe nhanh, có tivi, máy bay nhanh hơn bao giờ hết. Nhưng càng có nhiều thứ, chúng ta lại càng ít thời gian hơn. Có lẽ vì có nhiều tiện nghi quá, nên chúng ta phải chạy theo chúng. Chúng ta phải làm việc nhiều hơn để có được những thứ chuyển động rất nhanh đó. Còn ngày xưa, họ không có những thứ đó, nên họ không cần làm việc quá nhiều. Họ chỉ cần đủ thực phẩm để ăn ngày hai ba bữa, và vài bộ quần áo đơn giản. Họ không đi đâu cả, nên họ không cần khoe ngực hay eo, 125 như của tôi. Chẳng hạn vậy. Không cần quần áo đắt tiền, không cần nước hoa sang trọng, không cần kiểu tóc cầu kỳ. Cũng không cần xe, vì họ đâu có đi đâu. Có lẽ họ có ít ham muốn hơn vì họ không biết thành phố bên cạnh có gì để mà mong chờ? Họ không quan tâm. Điều gì họ không biết, họ cũng không để ý, và cũng không mong muốn. Có phải vậy không? (Dạ phải.)

Photo Caption: “TÌNH THƯƠNG Thiêng Liêng Không Có Biên Giới, Tâm Trí Con Người Giới Hạn Sự Nhận Thức!"

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/4)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-05-19
1817 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-05-20
1430 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-05-21
1140 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-05-22
977 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-05-24
585 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-24
590 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-23
1068 Lượt Xem
31:09

Tin Đáng Chú Ý

108 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-23
108 Lượt Xem
Thơ Nhạc Tình Yêu và Tâm Linh
2026-05-23
417 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-23
818 Lượt Xem
33:46

Tin Đáng Chú Ý

384 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-22
384 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về