Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư giảng về lực lượng của lời cầu nguyện và lòng thành của con người, cũng như làm thế nào niềm khao khát sâu sắc đối với Chân Lý và sự trợ giúp từ Thiên Đàng có thể ảnh hưởng đến nơi các Minh Sư xuất hiện.(Vị khán giả bên kia vừa có câu hỏi là làm sao người tu tại gia có thể biết được để chọn một vị Minh Sư. Câu hỏi của tôi thì có chút phức tạp hơn; có lẽ với ý ngược lại.) Được. (Bằng cách nào vị Minh Sư chọn quốc độ để giáo hóa – không phải đệ tử mà là quốc độ? Vì Ngài vừa nói đến Cõi A Di Đà, một Cõi để giáo hóa. Nên câu hỏi của tôi là, vì Ngài nói được nhiều thứ tiếng và đã đi khắp thế giới. Vậy tại sao Ngài lại chọn Đài Loan làm nơi đầu tiên để truyền bá giáo pháp? Và điều tôi thật sự muốn biết là câu hỏi mà Ngài vừa đề cập. Hiện nay có nhiều vị Minh Sư ra giảng pháp. Tôi xin thành thật nói rằng, là một người tu tại gia và hay nghĩ đến việc mình muốn biết là hiện nay những vị Minh Sư đó đang ở đâu, và cũng muốn tìm hiểu những vùng đất mà các Ngài đang hiện diện, vậy Ngài có thể cho tôi biết về điều này được không? Những vùng đất ấy có điểm tương đồng nào không? Có một logic nào đằng sau việc những vị Minh Sư này chọn những vùng đất đó không? Cảm ơn Ngài.) Có, có chứ. Anh thấy đấy, điều đó còn tùy vào sự thành tâm của người dân ở vùng đất ấy. Người dân Đài Loan (Formosa) rất chân thành, tâm họ rất thuần khiết. Họ thật lòng cầu nguyện với Thượng Đế, với Đức Phật để được cứu độ. Dĩ nhiên cũng có người cầu xin tiện nghi và của cải vật chất, cầu mong được thỏa mãn những ham muốn trần tục của họ v.v. Nhưng, người Đài Loan (Formosa) tâm họ rất thuần khiết. Họ chưa bị tiêm nhiễm hay bị hư hoại nhiều bởi những ảnh hưởng tàn khốc của nền văn minh. Cho nên họ rất thuần khiết, và họ đã thỉnh cầu tôi đến giúp họ. Họ đã thỉnh cầu trong tâm trước khi tôi đến. Cho nên, ngay cả trước khi tôi đến Đài Loan (Formosa), nhiều người đã thấy tôi xuất hiện trong lúc họ thiền định. Lúc đó họ không thiền theo pháp môn của tôi. Họ chỉ thiền theo cách của họ, họ chỉ ngồi đó tĩnh lặng, và rồi họ thấy tôi xuất hiện. Cho nên khi tôi đến, họ nhận ra tôi ngay. Điều đó có nghĩa là tôi có rất nhiều nhân duyên với người dân Đài Loan (Formosa). Mọi chuyện diễn ra dễ dàng như vậy đó, có lẽ có nhân duyên từ nhiều kiếp trước. Nhưng thật ra Đức Phật không có chọn lựa gì cả. Tôi nói như vậy để quý vị hiểu được. Đức Phật đến theo tâm nguyện của chúng sinh.Còn câu hỏi nào nữa không? Câu anh vừa hỏi là gì vậy? Còn hỏi gì nữa không? Hay đủ rồi? (Vâng, tôi có nghĩ đến việc so sánh những vùng đất mà các vị Minh Sư chọn đến. Chẳng hạn như là có lẽ những nơi đó đang chịu nhiều đau khổ hơn, hoặc có thể là các Ngài muốn giúp người dân nơi đó đi đến Cõi A Di Đà.) Tôi hiểu. (Nếu vậy thì tức là Ngài đang…) Đó chính là lý do mà các Minh Sư đến Địa Cầu, đúng không? Ý anh là vậy phải không? Ồ, tại sao lại không? Đó là bởi vì con người cầu nguyện. Con người cầu xin Thượng Đế: “Xin Thượng Đế hãy gửi một vị nào đó đến để đưa chúng con về Nhà”. Hoặc họ cầu nguyện với Chúa Giê-su: “Xin Chúa cứu rỗi chúng con?” Hoặc họ cầu nguyện với Đức Phật: “Xin Đức Phật đưa chúng con thoát khỏi khổ đau”. Nên chư Phật, hay Thượng Đế, hoặc Tâm Thức Ki-tô, sẽ gửi “một thứ gì đó” xuống. Và thứ đó biểu hiện thành một thân thể có mũi, mắt, tai – đầy đủ mọi thứ – để có thể trực tiếp nói chuyện với những người chân thành cầu nguyện trong tâm, rồi đến và đưa họ đi, từng người một, từng nhóm một, từng quốc gia một. Các Ngài đến và chọn những người đang cầu nguyện với vị Phật đó, hoặc với Thượng Đế, với Lực Lượng của Thượng Đế. Có khi Thượng Đế gửi nhiều vị. Có khi chư Phật gửi nhiều vị. Có khi chỉ gửi một vài vị. Khi tôi nói có nhiều Minh Sư, xin đừng hiểu là rất nhiều. Không nhiều đến vậy đâu. Ý tôi là nhiều hơn một, hai vị thôi. Khoảng năm, sáu vị là nhiều nhất rồi. Không thể có nhiều như vậy được. Không phải cứ bước ra ngoài là có thể gặp được một vị Minh Sư vào bất cứ lúc nào. Không, không, không. Nhiều nhất chỉ khoảng năm, sáu vị thôi. Xin mời.(Cho đến nay, qua tất cả những nỗ lực đó của Thượng Đế, của các Nữ Thần, hay Sứ Giả của các Ngài, những vị gọi là “Đức Tiên Tri”, cùng với dòng lịch sử, chúng tôi đã luôn cố gắng để làm cho Vũ Trụ này – trước hết là thế giới của chúng ta – trở thành một nơi tốt đẹp, nơi con người chấm dứt mọi khổ đau, cả về thể chất lẫn tinh thần, tạo nên một nơi tốt đẹp, phải không? Tại đây, dĩ nhiên bao gồm cả Thiên Đàng. Một Thiên Đàng toàn diện, Thiên Quốc hay cõi Niết Bàn, hay bất cứ tên gọi nào khác – chúng tôi đã cố gắng. Nhưng cho đến nay chúng ta đều biết, rằng điều đó vẫn chưa đạt được. Sau tất cả những nỗ lực sáng suốt và đầy quyền năng của chính Thượng Đế hoặc của chính Nữ Thần, cùng tất cả các Sứ Giả của các Ngài, tất cả những nhà lãnh đạo xuất chúng trên tinh cầu này, tất cả những tổ chức, những quốc gia những hội nhóm sáng suốt, đã thịnh rồi suy, vậy mà cho đến nay, thế giới của chúng ta vẫn chưa hoàn thiện. Và có lẽ hiện nay chúng ta đang tiến vào sự kết thúc của lịch sử – không biết được – một thảm họa. Bởi vì hầu hết các vị Tiên Tri đều đã cố gắng gửi đến chúng ta một thông điệp, có khi không được vui vẻ lắm, có khi là lời cảnh báo rất nghiêm khắc, rằng nếu chúng ta không học hỏi, nếu chúng ta không cư xử đúng đắn, thì chúng ta sẽ phải gặp những gì mà mình đã tạo ra – những điều sai trái – và điều đó có thể dẫn đến Giai đoạn Cuối cùng của lịch sử nhân loại.Và hiện nay, tôi là một chuyên gia về quan hệ quốc tế. Vì vậy, trong lĩnh vực chuyên môn, tôi muốn đặt câu hỏi với Ngài. Tôi có hai mối quan tâm. Thứ nhất là hiện nay đã có nhiều đóng góp và thành tựu trong một phạm vi nào đó, trong một số cộng đồng, tại một số vùng đất nhất định, như Đức Phật đã làm được ở Ấn Độ, và hiện nay tại Đài Loan (Formosa) hoặc các quốc gia Nam Á, những nơi rất tốt đẹp, ngay cả Thiên Chúa giáo cũng có ở nhiều nơi. Nhiều nhà thờ đã được xây dựng.Vậy câu hỏi của tôi là thế này... Sự khác biệt nằm ở phương cách tổng thể và phương cách cục bộ. Điều tôi quan tâm hiện nay là sự thay đổi ở quy mô toàn diện. Không chỉ từ cộng đồng này sang cộng đồng khác, từ tôn giáo này sang tôn giáo khác, như Ngài đang cố gắng giảng dạy. Sự khác biệt giữa các tôn giáo không quá lớn. Sự khác biệt giữa các hội nhóm cũng không quá lớn. Điều tôi quan tâm là phương cách mang tính đại đồng, toàn cầu và toàn diện, nghĩa là cùng với đa số nhân loại, làm thế nào mà chúng tôi – hoặc Ngài – có thể dẫn dắt tập thể nhân loại này, toàn thể thế giới này, để đạt được một thế giới hạnh phúc chung. Không quan trọng là người Thiên Chúa giáo hay Phật giáo; điều đó không quan trọng. Điều tôi hiểu hiện nay là sự khai ngộ phải dẫn đến một thế giới toàn diện và trường tồn như vậy, nếu có phải hy sinh chút ít thời gian hay cá nhân nhỏ bé này, hay cộng đồng hoặc đất nước nhỏ bé của tôi để có thể thực hiện được. Vậy điều tôi quan tâm là: Làm sao và khi nào chúng ta sẽ được điều đó – thế giới của Chân Lý hay thế giới của sự khai ngộ? Câu hỏi thứ hai là về tương lai, xét về phương diện tương lai học. Tất cả các vị Minh Sư đều cố gắng cho chúng ta biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, gồm cả Nho giáo, Tân Nho giáo, Đạo giáo, học thuyết Âm Dương, như là Kinh Dịch – tất cả đều cố gắng dự báo những gì sẽ xảy ra.Tôi không cần biết điều gì sẽ xảy ra với tôi, hay với một nhóm nhỏ hoặc một quốc gia nhỏ nào đó. Điều tôi quan tâm là điều gì sẽ xảy ra với toàn thể nhân loại, với tinh cầu này – liệu chúng ta có phải đối diện với một thảm họa như Nostradamus đã tiên đoán, hay như nhiều người khác đã dự báo hay không? Như tại San Jose, người ta đang phải đối phó với trận động đất nặng như vậy. Và họ nói là sẽ còn có một trận động đất thảm khốc hơn vậy nữa.Vậy, xin Ngài vui lòng cho chúng tôi biết làm thế nào để có được một thế giới hạnh phúc toàn diện, bao quát và dành cho tất cả mọi người, và khi nào thì điều đó xảy ra? Nếu không, thì khi nào tất cả chúng ta sẽ cùng bị diệt vong? Xin Ngài vui lòng cho biết. Xin cảm ơn Ngài.) Được, tôi có thể trả lời anh.Câu hỏi đầu tiên của anh là làm sao để dẫn dắt toàn thể nhân loại đến hạnh phúc, đúng không? Làm sao để tất cả nhân loại được hạnh phúc? (Vâng, làm sao để đạt được ở cấp độ toàn cầu, chứ không phải từng cá nhân với nhau.) Chắc chắn là phải như vậy, nhưng tôi đâu thể kêu họ làm gì. Tôi không thể bảo tất cả mọi người, tất cả các chính trị gia, tất cả tổng thống của mọi quốc gia rằng họ phải làm gì. Họ sẽ không nghe đâu. Vì vậy vấn đề không phải là “Làm thế nào?” Mà là “Làm sao để tôi nói cho họ nghe?” Điều đó rất khó. Chưa từng có vị Minh Sư nào làm được điều đó. Đúng vậy. Chúng tôi chỉ có thể nói với một nhóm người, với những cá nhân nào thật tâm muốn Chân Lý, như anh hoặc những người đang ngồi ở đây. Điều đó thì tôi có thể nói với họ.(Nhưng câu hỏi nhỏ của tôi là: liệu trong tương lai, nhân loại có gặp thảm họa văn minh hay không, hay là sẽ được vui hưởng cảnh Thiên Đàng hoặc chịu cảnh địa ngục?) À, tôi sẽ... (Khi nào? Như thế nào?) Ngày mai, nếu anh muốn… Ngày mai, trong lúc truyền Tâm Ấn, ít nhất là tôi sẽ cho anh thấy Thiên Đàng ở đâu và làm thế nào để đến đó. Còn những người không đến với tôi, thì tôi không thể giúp họ được. Xin nhớ là chúng ta không thể bắt buộc người khác lên Thiên Đàng. Chúng ta phải hiểu điều đó. Nếu làm được thì (Chúa) Giê-su đã ép buộc được mọi người lên Thiên Quốc rồi. Đức Phật cũng đã bắt buộc được tất cả mọi người vào Cõi Phật rồi. Không. Chúng ta chỉ có thể dùng lý lẽ để thuyết phục một số người bằng logic. Và nếu người ta tin, thì họ sẽ đến với mình.Photo Caption: “Nếu Chỉ Có Thể Cảm Nhận Được Vẻ Đẹp Thiêng Liêng Bên Trong, Thì Sẽ Thấy Nét Thanh Nhã Vương Giả Trong Từng Chi Tiết Nhỏ Bé!”











