Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm
Trong tiết mục này, Ngài Thanh Hải Vô Thượng Sư tiết lộ rằng lòng thành và sự khao khát chân thật được giải thoát là những yếu tố thiết yếu dẫn dắt chúng ta đến khai ngộ, chuyển hóa thái độ nội tại và giúp chúng ta hiểu sâu sắc hơn về cuộc sống. (“Tức khắc khai ngộ là gì? Và tiêu chuẩn gì để đạt được?” Con đường tắt để khai ngộ là gì, và tiêu chuẩn là gì?) Tức khắc khai ngộ nghĩa là quý vị được khai ngộ ngay lập tức. Chỉ đơn giản vậy thôi. Giống như nhận tiền mặt ngay lập tức vậy. Quý vị đến ngân hàng, quý vị nhận tiền mặt ngay. Nếu quý vị đến với tôi để được truyền Tâm Ấn, quý vị sẽ được khai ngộ ngay lập tức. Là vậy đó. Còn tiêu chuẩn là quý vị phải thành tâm, thật sự khao khát được giải thoát và được khai ngộ. Chỉ cần thành tâm và cởi mở, biết là mình cần sự giúp đỡ. Cho tôi có cơ hội chứng minh cho quý vị thấy. Sau đó, quý vị cũng phải thành tâm tu hành mỗi ngày để khám phá thêm những cõi Thiên Đàng bên trong và trở về Thiên Đàng Tối Thượng, hay Niết Bàn, hoặc Cõi Phật. Và sau khi thọ Tâm Ấn, quý vị nên phát nguyện sống từ bi, bác ái, đầy yêu thương: không ăn (người-thân-)động vật, không làm tổn hại bất kỳ chúng sinh nào dưới bất kỳ hình thức nào. Đó là nền tảng của một sự khai ngộ tốt đẹp và bền lâu. Và nếu giữ được những điều đó, quý vị sẽ càng khai ngộ hơn mỗi ngày cho đến khi quý vị đạt được sự khai ngộ hoàn toàn, thành Phật hoặc trở nên giống như Đấng Ki-tô. Khi ấy, quý vị có thể giúp chính mình, và giúp người khác được giải thoát, nếu họ có nhân duyên với quý vị. Trở thành Minh Sư. (Đây cũng chính là thể nghiệm của riêng tôi. Tôi cũng từng thắc mắc như vậy lúc tôi ghi danh xin thọ Tâm Ấn tại California vào ngày 29 tháng 5. Rồi trong lúc được truyền Tâm Ấn, ngay lập tức tôi đã nhìn thấy Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) và nghe được Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại). Đây hoàn toàn là sự thật. Rồi. Đây là câu hỏi kế. “Làm thế nào để đưa lý thuyết khai ngộ vào sự tu hành trong đời sống hằng ngày? Cần thực hiện những hoạt động gì? Nên đọc những sách nào? Nên cầu nguyện như thế nào, v.v.?”) Quý vị thấy đó, chúng tôi không có công thức cố định về việc phải cầu nguyện như thế nào. Nhưng quý vị có thể cầu nguyện để mỗi ngày mình được khai ngộ hơn và đến gần hơn với THƯỢNG ĐẾ. Và đó là lời cầu nguyện cao quý nhất. Tiến gần hơn tới quả vị Phật, đến gần hơn với THƯỢNG ĐẾ; THƯỢNG ĐẾ hay quả vị Phật đều cùng một ý nghĩa. Và quý vị thiền mỗi ngày. Quý vị có thể cầu nguyện bất cứ điều gì mình muốn cầu nguyện. Những lời cầu nguyện cao thượng luôn được THƯỢNG ĐẾ và chư Phật chứng giám. Còn về sinh hoạt hằng ngày, quý vị vẫn làm việc như bình thường. Nếu là bác sĩ, quý vị chăm sóc bệnh nhân. Nếu là kỹ sư, quý vị chăm sóc máy móc. Nếu là tài xế taxi, thì quý vị chăm sóc khách hàng và đưa họ đến đúng nơi cần đến. Sau khi khai ngộ, chỉ có một khác biệt nhỏ. Quý vị làm công việc ấy với sự tận tâm và tình thương, chứ không phải với sự vô minh và chỉ để kiếm tiền như trước. Sinh hoạt hằng ngày vẫn bình thường; chỉ có thái độ và sự hiểu biết trong tâm là thay đổi. Chúng ta làm việc với tình thương, với sự khiêm nhường tột bực, với sự tận tâm, và với sự hiểu biết là có một Lực Lượng Tối Thượng phía sau mọi việc làm của mình. Điều đó mang lại sự an tâm rất lớn và nguồn khích lệ rất lớn. Không còn chỉ làm những công việc nhàm chán mỗi ngày không có sinh khí, không có chút cảm hứng nào. (Tôi nghe nói là có vài giáo phái cấm thay đổi từ tông phái này sang tông phái khác. Ngài nghĩ làm vậy có được không? Khi một người nhận thấy một vị Minh Sư khác thu hút hơn và phù hợp với mình hơn, Ngài có cấm đệ tử của Ngài làm như vậy không?) Không, tôi sẽ không cấm. Tôi sẽ không bao giờ cấm bất kỳ ai làm bất cứ điều gì. Nếu quý vị nghĩ rằng những vị thầy khác tốt hơn, khai ngộ hơn, nhiều lực lượng hơn, thì xin mời. Hãy đi ngay. Và nếu quý vị có đạt được điều gì, xin hãy quay lại chia sẻ với tôi. Tuy nhiên, tôi không chắc lắm. Tôi không chắc. Không chắc là có người nào sẽ thu hút hơn. Nếu quý vị có nhân duyên với tôi, quý vị sẽ cảm thấy là tôi đúng, tôi là người giỏi nhất, tôi là Tối Thượng. Chỉ đơn giản là giữa chúng ta có nhân duyên với nhau; cảm thấy hợp với nhau, nên chúng ta không đi tìm người khác. Những người thay đổi từ tông phái này sang tông phái khác là vì họ không có thể nghiệm khai ngộ. Đức tin họ vẫn còn dao động, chưa vững chắc. Họ không chắc chắn về tông phái của mình, về lực lượng của người gọi là vị lãnh đạo, vị lãnh đạo tâm linh, nên họ phải thay đổi. Nếu sau khi theo một vị Minh Sư, quý vị đã có được thể nghiệm, và biết là vị Minh Sư đó có đủ lực lượng, bảo hộ quý vị và hướng dẫn quý vị vượt qua những giai đoạn vô minh, thì quý vị sẽ không cần phải đi đâu khác để tìm nữa. Vị Minh Sư khác, nếu đã khai ngộ, thì cũng làm giống y như vậy. (“Ngài có nghĩ là thế giới sắp đến cơ tận diệt không?” Con nghĩ Sư Phụ đã trả lời câu này rồi.) Không, tôi không nghĩ như vậy. (“Chúa Giê-su Ki-tô có nói: ‘Vào Những Ngày Cuối, sẽ có nhiều minh sư xuất hiện’. Ngài nghĩ sao về điều này?”) Nhiều minh sư giả, phải không? Hay nhiều Minh Sư? (Dạ nhiều Minh Sư.) À... Tôi đã nói với quý vị rồi. Nếu cần thiết, nhiều Minh Sư sẽ xuất hiện. Không nhất thiết phải là Những Ngày Cuối, ngày thứ hai hay ngày đầu tiên gì cả. Nhưng mà chúng ta không nên lúc nào cũng suy nghĩ theo hướng tiêu cực. Chúng ta nên tin vào Lòng Thương Xót và Lực Lượng của Thượng Đế hoặc của chư Phật. Nếu chúng ta làm những điều công chính và cầu Thượng Đế hoặc chư Phật giúp đỡ, hoặc được khai ngộ qua một Minh Sư tại thế, thì chúng ta không có gì phải sợ. Chúng ta không có gì phải sợ cả. (“Có thể nào qua thiền định, người ta phục hồi được khả năng nghe bằng tai phàm?”) Khả năng nghe bằng tai phàm à? Có, có thể được, có người làm được. Nhưng nghe được bằng tai phàm cũng không quan trọng lắm; nghe được bên trong mới quan trọng hơn. Chúng ta chỉ có thể nghe được những âm thanh của thế giới này; mà phần lớn không mấy dễ chịu, toàn chuyện thị phi và những cuộc tranh cãi dữ dội. Nếu chúng ta có thể nghe được Ngôn Ngữ Thiên Đàng, Thông Điệp Thiên Đàng, thì sẽ hay hơn nhiều. Tôi không thể cam đoan là qua thiền định, thính giác của quý vị sẽ được phục hồi, nhưng tôi có thể cam đoan là quý vị có thể nghe được tất cả mọi âm thanh từ Thiên Đàng đến địa ngục, từ các Cõi của chư Phật, hoặc từ cảnh giới cao nhất đến cảnh giới thấp nhất. Điều đó tôi có thể cam đoan với quý vị. (“Tại sao Chúa Giê-su Ki-tô không dạy về lối sống ăn chay? Theo như tôi hiểu và biết được từ Kinh Thánh?”) Làm ơn đọc bài viết của tôi, “Tại Sao Con Người Phải Ăn Thuần Chay”. (Những Lợi Ích Của Lối Dinh Dưỡng Thuần Chay).” Tôi có đề cập đầy đủ về Thánh Kinh. Chúa Giê-su đã rao giảng lối sống ăn chay. Và chính Ngài cũng là người ăn chay. Phần lớn mọi người không hiểu Chúa Giê-su. (“Lực lượng sáng tạo của lực phủ định đến từ đâu? Từ Thượng Đế sao? Tại sao Thượng Đế để cho điều đó xảy ra? Có mục đích gì không?”) Đó là một loại sân khấu có cả mặt khẳng định và phủ định. Như vậy mới vui. Nếu không thì đâu có gì thú vị, phải không? Cũng giống như trong thế giới này, chúng ta có ban ngày và có ban đêm. Ban đêm là để chúng ta nghỉ ngơi, còn ban ngày là để chúng ta sinh hoạt và làm việc. Ý tôi là chúng ta cần có khoảng thời gian nghỉ ngơi. Nếu không ngủ hai, ba ngày, quý vị sẽ cảm thấy khó chịu. Vì vậy, ban đêm làm cho mọi thứ đi vào trạng thái ngủ, nghỉ, và phục hồi. Mùa đông cũng như vậy. Quý vị thấy lá cây rụng hết và mọi thứ trông khô héo, tiêu điều. Nhưng rồi khi mùa xuân đến thì lá mọc mạnh trở lại. Cây cối cũng cần được nghỉ ngơi. Cho nên mọi thứ được tạo ra theo cặp đối lập, để bổ sung cho nhau. Vậy chúng ta không nên sợ lực phủ định. Chúng ta chỉ cần biết nó vận hành ra sao, để kiểm soát nó, và để không bị nó khống chế. Đó là lý do chúng ta phải khai ngộ. Không phải là sau khi khai ngộ, chúng ta tránh né lực đối lập, hay ghét bỏ lực phủ định hoặc Maya, v.v. Không phải như vậy. Khai ngộ là để biết cả lực khẳng định lẫn lực phủ định, rồi có thể hài hòa hai lực với nhau, và sau đó vượt lên trên cả lực phủ định lẫn lực khẳng định. Vượt khỏi cái không phủ định và cái không khẳng định, để đi đến Cõi Tối Thượng, nơi mọi thứ hòa quyện trong sự hài hòa và không còn sự phân biệt giữa phủ định và khẳng định như ở đây. Mọi thứ đều đến từ THƯỢNG ĐẾ; mọi thứ đều tốt đẹp. Trên thực tế, đó chỉ là một vở kịch; hai lực này bổ sung cho nhau. Giống như trên sân khấu kịch nghệ, có những vai vua hiền, những người đức hạnh, và cũng có những vai sát nhân, những kẻ xấu xa và độc ác. Đủ mọi loại vai diễn. Nếu không thì sân khấu chẳng còn gì thú vị đối với chúng ta. Quý vị có thể hỏi đạo diễn: “Tại sao ông lại tạo ra người xấu đó? Khuôn mặt ông ta trông thật xấu xí, và những việc ông ta làm thật độc ác. Một kẻ xấu xa, độc ác như thế, tại sao ông lại tạo ra ông ta? Để làm gì chứ? Ông hoàn toàn có thể dùng chính cây bút của mình để viết nên toàn những người tốt mà”. Tất cả đều do chính cây bút của ông tạo ra những nhân vật đó. Nhưng đạo diễn cần họ để làm nên vở diễn, phải không? Và ông cũng cần những người xấu ấy để tạo thú vị cho chúng ta. Vì vậy, điều mà khán giả phải biết, đó là tất cả chỉ là vở tuồng, chỉ là một màn trình diễn, và đừng để mình bị cuốn vào đó. Tương tự như vậy, chúng ta phải giống như một khán giả. Chúng ta phải đủ sáng suốt, đủ khai ngộ để quan sát mọi trò chơi của Vũ Trụ và thoát khỏi sự đau khổ. Thành ra có một số người khi đi xem phim hoặc xem kịch, họ quá nhập tâm vào màn diễn – nên họ khóc, họ la hét, họ nghẹn ngào xúc động. Quý vị biết mà, phải không? Cũng giống như chúng ta hiện nay. Khi còn vô minh, chúng ta nghẹn ngào, phấn khích, nổi giận, và bị cuốn vào cảm xúc của trò chơi ấy. Nếu chúng ta khai ngộ, thì chúng ta bình thản, điềm tĩnh, chúng ta quan sát; chúng ta thưởng thức, mà không thấy đau khổ. Chúng ta “thưởng thức” mọi đau khổ. Chúng ta nhìn mọi sự như một bộ phim, như một vở tuồng. Chúng ta không còn cảm thấy mình bị cuốn vào đó hay cá nhân mình bị tổn thương nữa. Vì vậy, địa ngục hay Thiên Đàng, tất cả đều là hoán tưởng. (Thưa Sư Phụ, con xin lỗi vì không thể đến gần micrô. Con có thể hỏi thêm về câu hỏi đó được không? Tại sao có một trạng thái vui thú như vậy? Có phải nó có một mục đích nào đó, chẳng hạn như mục đích học hỏi? Và nếu ở đây đã vui như vậy, thì động lực nào khiến chúng ta đi tìm Thiên Đàng hay Cõi Cực Lạc? Dù sao chúng ta cũng đang vui ở đây mà.) Được rồi. Vậy thì quý vị cứ ở lại đây nhé. Câu hỏi thứ nhất là: “Tại sao lại có sự sáng tạo này?” Bởi vì chúng ta thích nó; chúng ta thích như vậy. Giống như khi chúng ta đi xem kịch – thậm chí còn trả tiền để được xem. Trong cuộc sống đã có đủ đau khổ, cũng có đủ niềm vui rồi, vậy mà chúng ta còn trả rất nhiều tiền để đi xem kịch, chỉ để xem cùng những điều đó, phải vậy không? Để xem người ta cãi cọ, đánh nhau, và đủ mọi chuyện khác, những điều vốn dĩ đôi khi cũng xảy ra trong cuộc sống hằng ngày. Người ta thích điều đó, người ta thích như vậy. Chúng ta cũng thích như vậy. Đôi khi chính chúng ta tạo ra tất cả những điều đó. Quý vị nghĩ là chúng ta luôn ở trên Thiên Đàng và chẳng làm gì hết sao? Như vậy rất nhàm chán. Vì thế đôi khi chúng ta muốn vui chơi, muốn nô đùa. Rồi sau đó chúng ta rơi vào rắc rối, bởi vì vui chơi quá mức, và rồi chúng ta kêu la than khóc. Khi quý vị kêu khóc vì đã quá chán ngán cuộc vui ấy, thì Minh Sư sẽ đến và đưa quý vị trở về Nhà. Và nói: “Này, đó chỉ là tuồng hát thôi. Trở về [Nhà] đi”. Nhưng khi quý vị vui chơi chưa đủ, thì dĩ nhiên quý vị ở lại. Không ai có thể bảo quý vị đi ra; và cũng sẽ không ai làm vậy. Thành ra con người vẫn còn ở lại trên thế giới này. Chỉ có một số ít người muốn trở về Nhà; họ đã nếm trải đủ rồi, họ đã mệt mỏi rồi. Tôi chỉ giúp những người đã mệt mỏi. Nếu quý vị vẫn thấy thế giới này rất vui, thì xin mời, cứ ở lại. Khi đến thời điểm, quý vị sẽ kêu cầu, quý vị sẽ than khóc. Photo Caption: “Hãy Để Cuộc Sống Bao Quanh Bạn Bằng Sự Rạng Rỡ Tươi Vui”











