Thành ra kỳ rồi, kỳ trước mình làm thiền thất đó. (Dạ.) Ôi, trời ơi! Nước non lai láng. Ai nói gì đâu mất nước, tôi thấy nước quá nhiều. Nhiều lắm. Lần nào thiền thất cũng làm rầm rầm. Nước quá nhiều, dùng không hết. Lại đây thôi… ngán nước luôn. Không ai còn muốn trị nước, giành nước giành non gì với ai nữa. Mà kỳ ha, nước non sao dễ tìm vậy mà giành chi mất công? Cầu là có liền phải không? (Dạ.) Mà kỳ này đừng cầu, nhiều lắm. Đủ rồi nha. Coi cây cối xanh tươi rồi, thấy không? (Dạ.) Cỏ mọc cao như vậy đó.
Kỳ trước qua đây là… (Vàng hết trơn.) Không có vàng, màu nâu. Làm gì có vàng. Vàng đã đỡ rồi. Vàng ở đâu có dữ vậy? Màu nâu, màu đen. Kỳ này xanh um hết rồi. Cái chỗ này tự nhiên mà. Sư Phụ biểu họ cắt mấy cái lùm cây nhỏ thôi. Còn cây lớn để lại cái thành tự nhiên. (Dạ.) Khỏi trồng gì hết. (Dạ.) Khỏi phá hoại gì hết. Mình làm nhà cửa cẩn thận, không có phá hoại tự nhiên. Tự nhiên có cây cỏ um sùm rồi, đẹp rồi. À, vậy đó. Rồi mấy cái lùm cây nhỏ nhỏ nó mọc lên chút cũng đẹp lắm vậy. Cũng có đường đi, nhưng mà cũng có cây cỏ. (Dạ.) Thành ra qua đây mát mẻ. (Dạ.) Thành ra qua đây mát mẻ. (Dạ.) Cũng tạm được ha. (Dạ.) Ờ. (Lý tưởng.)
Sao kỳ trước đi vùng kinh tế mới không nói lý tưởng? Thì vùng kinh tế mới cũng vậy thôi. Thấy không? Thì cũng vậy thôi. Cái vùng này là vùng kinh tế mới đó. Quý vị không biết hả? Tại vì không có ai khai khẩn ở đây hết trơn đó. Xung quanh đây mấy trăm cây số ngàn không có ai hết đó. Mình ở đây ba chục ngàn mẫu. Ba chục ngàn héc-ta đó. Đâu có ai đâu. Có mình mình, mấy người mình ở đây à. Còn xung quanh đây, xung quanh bao nhiêu lô đất cũng ba chục ngàn, ba chục ngàn, sáu chục ngàn như vậy đó. Vòng vòng xung quanh đây không có ai hết trơn. [Người] ta mua mà không ai dám tới. Có nhiều người dại rồi mua đó, mua lỡ rồi thôi luôn đó. Tại mìn, (Dạ.) rồi không an ổn ha. (Dạ.) Mỗi ngày tin tức không có tốt này kia đó. Tại chỉ có mấy cái ông bà Phật nhỏ nhỏ Quan Âm mà liều lĩnh đó, điếc không sợ súng, mù. Mù không sợ lửa mới chạy qua đây, (Dạ.) chớ ai mà qua đây.
Mình là công ty đầu tiên. Công ty Quán Âm là công ty đầu tiên qua đây khai khẩn. Kiểu này giống y vùng kinh tế mới. (Dạ.) Không có ai xung quanh đây. Mà có giặc giã tùm lum, cướp bóc nữa. Lâu lâu cũng bắt một, hai người của mình chạy vô trong rừng, kéo vô đó chơi. Thấy nó ngồi hoài, nó không có chơi gì hết trơn. Chán quá đuổi nó về. Vô rừng không có đồ chay ăn. Ăn toàn ăn ba cái trái gì với ăn kẹo. Vậy là cũng hay lắm rồi. Ăn kẹo với ăn trái mà cũng sống một tuần là cũng đỡ lắm đó. Tu hành nó khác phải không? (Dạ.) Thì mình tu hành là vậy, đi đâu cũng vậy à. Phải chi kỳ trước mà quý vị đã tu hành xong rồi mà quý vị có đi kinh tế mới cũng thấy giống y kinh tế cũ à. Phải không? (Dạ.) Thành ra kỳ này thấy không? Cái chỗ này nó đèo heo hút gió vậy đó. Người-thân-chim không có đẻ trứng nữa. Mà lại đây mà vui, mà thích như vậy. (Dạ.)
Chứ như mấy người Đài Loan (Formosa) ở bên đó nhà cửa người ta thiếu gì, tiền bạc giàu có. Vợ con đầm ấm. Nghĩa là nghề nghiệp đàng hoàng, có học thức. Rồi nhiều khi có bằng bác sĩ này kia cũng chạy qua đây, dang nắng dầm sương tại vì lý tưởng, muốn giúp đỡ những người mà cần thiết. Qua đây khai khẩn cái miếng đất hoang này biến thành đẹp đẽ như vậy đó chứ. Hồi xưa biểu ai vô đây, họ không dám vô đó. (Dạ.) Đi lạng quạng mìn nó nổ lên cái là giống… Không giống ai hết.
Ở ngoài kia miếng đất mình đã cán qua rồi, đã rà mìn rồi mà nó còn lâu lâu cũng đào lên hai, ba củ chơi. Thành ra có nhiều người mua gần bên mình đây nè, mà đào lên hai, ba củ mìn cái ngán quá chạy mất. Chỉ có mình lì ở đây. Mình đem thân mệnh của mình mình gửi cho Phật Bồ Tát rồi cóc sợ nữa. Mà ai bắt cóc cũng cóc sợ luôn. Mình đã cóc sợ rồi còn bắt cóc, sợ gì nữa? Riết người ta cũng sợ mình luôn. Sao mà lì đâu mà lì dữ vậy? Cái đoàn thể mà lì kinh khủng. Cái gì cũng không sợ hết trơn. Nói họ sợ mình luôn. Thôi bây giờ hòa bình với nhau rồi, sống chung với nhau biết rồi.
Trường học của mình có 600 đứa trẻ ghi danh rồi. (Hay quá!) Trường chưa có xong mà 600 đứa rồi. Lẽ ra làm có đủ cho 300 thôi mà ghi 600 đó. (Dạ.) Sư Phụ nói thôi không sao, làm hai lớp. Lớp sáng, lớp chiều. (Dạ.) Vậy là xong chứ gì đâu. (Dạ.) Nhưng mà trên 600 là không được đó. Trên 600 phải ngồi ngoài rừng. Với [cất] cái chùa để đó cho mấy người ở đây họ tới họ thắp hương, họ vui. (Dạ.) Họ không biết họ là Phật, thôi kệ họ. Họ muốn chơi gì đó cho họ chơi. Hơi đâu mà lo cho mệt. Ờ. Muốn chùa thì ta cất chùa cho mà lạy. Để mấy chục bó hương đó, ai muốn vô thắp gì đó thắp ha.
Mấy vị Quan Âm nào mà quên mình là Phật thì muốn thắp vô đó thắp luôn. Không sao đâu. Muốn thắp thì thắp với nhau cho vui để chi mấy người bản xứ họ thắp một mình buồn, tội nghiệp. Như con nít tụi nó muốn chơi đồ chơi, mình mua cho nó mà ha. (Dạ.) Lo chi cho mệt. Mai mốt lớn là liệng chứ hả? Hơi đâu mà lo cho mệt. Thành ra Sư Phụ ở đây không có hoằng pháp gì hết ráo. Quý vị đừng có mơ ban ngày. Tôi lo vùng kinh tế mới, tôi không có hoằng pháp gì hết. Người nào muốn hoằng pháp thì tự mình hoằng lấy nghe không. Đừng có làm phiền tôi. Tôi qua đây cất chùa cất miễu chơi. Mình làm lại giống như hồi xưa, từ đầu đó. Từ A, B, C đó.
Thấy cái chùa gần sông chưa? (Dạ thấy.) (Dạ rồi.) Ở bên trái đó. (Dạ thấy.) Đi ra thấy bên trái. Đi vô bên phải. Thì mình từ đây mình đi ra thấy nó là bên trái đó. (Dạ.) Chùa nhỏ nhỏ đó. (Dạ.) Đủ rồi. Lớn hơn mấy cái chùa Một Cột bên Âu Lạc (Việt Nam). Ở đây sống nhỏ nhỏ mà. Chùa vậy được rồi. Tượng trưng thôi chứ đâu có rảnh đâu mà làm chùa bự cho mấy ông Phật đó. Ổng ở trên nước Ổng lớn thấy mồ. Mình làm chùa cho Ổng chi mất công. (Dạ.) Nước của Phật ở cái gì cũng có. Nhà cửa sang trọng, vàng lót đất, ngọc làm sàn. Mình hơi đâu làm nhà cho mấy ông Phật nhà giàu đó. (Dạ.) Chẳng qua là tại mấy người bản xứ này họ là Phật giáo mà. (Dạ.) Họ thích cái chùa thì mình làm chùa cho họ vậy thôi. (Dạ.) Chứ tiền đâu mà làm nhà cho mấy ông Phật, mấy Ổng giàu quá trời đó. (Dạ.)
Có đọc kinh A Di Đà Phật chưa? (Dạ có, Sư Phụ.) Nước của Phật A Di Đà chẳng hạn, thí dụ thôi, một nước thôi. Còn nước Phật Dược Sư cũng cỡ đó. Nghĩa là vàng lót đường. (Dạ.) Rồi cây trái sinh ra ngọc ngà không đó. Chứ không có giống như mình đất ở đây, rồi đá cũng phải mua nữa. Ở đây đá đen thùi lùi vậy đó. Đi đau chân muốn chết mà cũng phải mua. Rồi cái đường đất ngoài kia, đất đỏ bụi mù mịt đó, mà cũng phải mua mới đắp lên được đó. Ở đây đất đá gì cũng phải mua hết trơn à. Mà ở trên xứ của Phật thì vàng lót đường, cây sinh trái ngọc, rồi tường bằng lưu ly. Mái nhà thì bằng thất bảo, nghĩa là bảy thứ ngọc quý. Mình ở đây đeo chút xíu vầy thôi chứ mấy trăm rồi đó. Mấy trăm đô đó.
Còn Sư Phụ muốn làm để kiếm tiền cũng mệt lắm chứ. Cũng phải vẽ kiểu áo quần, cũng phải bận lên cho người ta coi nữa. Tại vì nó nói cái nào mà Sư Phụ không bận, nó không mua. Khổ vậy đó! Đã làm kiểu ra rồi, để đó cho mấy cô kiểu mà cao cao đẹp đẹp đó, giò cẳng đồ dài thòng bận nó mới đẹp. Chứ tôi lùn xủn vậy cũng bắt tôi bận mấy cái đồ này. Mà nó nói không bận nó không mua. Vậy đó. Cái nào bận là mua hết. Coi sướng không. Còn ở đây mình muốn đeo chút ngọc gì, vàng gì… Trời, mắc thấy mồ. Làm cả tháng lương. Còn trên đó mấy Ổng để làm tường chơi hoặc lát đường đi. Thành ra mình mất công gì mà xây chùa cho mấy Ổng? (Dạ.) Mấy ông Phật trên đó giàu quá trời. Cho mình không cho thôi mà cho Ổng. Nhưng mà thôi, không sao đâu. Nói chơi vậy đó. Đừng có méc với mấy vị xuất gia ở Âu Lạc (Việt Nam), mấy vị chửi tôi nha.
Tính tôi ăn nói kêu bằng quê mùa. Người nào nghe được thì nghe, không nghe được thôi ha, đừng chửi nha. Mấy ông Phật đâu có chửi tôi đâu. Mấy ông Phật thấy tôi tức cười quá, mấy Ổng cười hoài. Thành ra từ cái ngày mà tôi sinh ra tới bây giờ mấy ông Phật ở trên đó cười hoài. Ông nào cũng biến thành Phật Di Lặc hết trơn. Chỉ có mấy ông “Phật sống” ở dưới cõi trần là chửi tôi thôi. Còn mấy ông Phật ở trên cõi kia thì cười lắm, vui lắm. Mấy Ổng nói nhau: “Trời ơi, Nhỏ đó sao mà nó tức cười quá vậy cà? Nói chuyện giống mấy bà nhà quê. Nói cái gì đâu người ta cũng cười “gầm gầm” (rầm rầm)”.
Mấy vị Phật thiệt họ khoan hồng, đại lượng lắm. (Dạ.) Mình làm gì Phật cũng không có chửi bới, không có phê bình gì mình hết trơn. Thấy mình tức cười, hay là mình ngu. Mấy Ông nói: “Thôi, từ từ. Mấy đứa con nít mà, để nó chơi. Nó chơi, nó lớn rồi mai mốt nó cũng tu hành thành Phật, chứ gì đâu mà sợ. Còn nếu mà nó không tu nữa thì mình cứ việc tống Bà Thanh Hải xuống chứ gì đâu. Bả mà xuống rồi nói chuyện tụi nó cười toe riết rồi nó quên hết. Nó quên làm chuyện ác, rồi nó thành Phật hết ráo chứ gì đâu sợ? Khỏi cần nói Kinh gì mất công, Bả cứ nói chuyện cười cho tụi nó cười riết nó thành Phật Di Lặc hết trơn”.
Vậy đó, thành ra mấy ông Phật bây giờ an tâm, ăn ngủ hoài. Người nào người nấy mập ra. Lên đó tưởng đâu xứ Phật Di Lặc tại vì Ông nào Ông nấy cũng mập. Ăn ngon, ngủ kỹ, đâu có chuyện gì làm đâu. Xứ Phật đâu có chuyện gì làm, chỉ có xứ Ta Bà mình mới có nhiều chuyện ta bà thôi. Như Cam Bốt này kia mới có chuyện làm khai khẩn kinh tế mới này kia. Âu Lạc (Việt Nam) kinh tế cũ này kia hả? Chứ còn trên cõi Phật đâu có chuyện gì làm, mấy Ổng ăn rồi đi chơi hoài. Rồi ăn uống, ngủ kỹ thành Phật Di Lặc.
Nhưng mà quý vị đừng có thành Phật Di Lặc sớm quá nhe không? Từ từ. Quần áo của Sư Phụ còn đẹp lắm. Thành Phật Di Lặc sao bận? Thành ra tôi cũng đâu dám thành Phật Di Lặc sớm đâu. Phải để cho có eo đồ mới mặc quần áo chứ. Không bận, nó không mua làm sao tôi có tiền? Tiền đâu có dư, tiền đâu mà mua vé máy bay đi đây đi đó, đi thăm mấy bà Phật ở bên Mỹ. Mấy ông bà Phật bên Mỹ hoặc là mấy ông bà Phật ở bên xứ Âu châu này kia đó. Kỳ này Phật nhiều lắm. Từ ngày mà Pháp Môn Quan Âm bắt đầu kêu bằng khai mở đó, Ta Bà Phật nhiều lắm. Thành ra tôi không có rảnh đi chơi, phải đi thăm mấy ông Phật, bà Phật hoài. Phải làm có tiền mới đi mua máy bay được chứ. Ở đây đâu phải xứ Phật Di Lặc, đâu phải Phật Di Đà đâu mà nhắm mắt nghĩ một cái bay tới cõi khác liền.
Photo Caption: “Mặt Trời Đến Rồi Đi, Có Ai Biết Chúng Ta Đi Về Đâu?!”











