Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sự Khác Biệt Giữa Hóa Thân Và Vong Hồn, Phần 6/10

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Sau đó, người hầu nói tiếp: “Các anh biết không? Vị nữ lạt-ma đó của chúng tôi rất lợi hại! Trước đây, có người ăn cắp đồ của bà. Bà chỉ nhìn vào cái tô nước, là biết ngay ai là kẻ trộm và đồ bị lấy đang ở đâu. Rồi bảo người ta đi bắt hắn”. Hai tên cướp nghe xong không dám nói gì nữa. Tốt, thế là êm chuyện. Bọn họ bỏ đi. Một lúc sau, họ quay lại mang theo rất nhiều đồ để cúng dường vị nữ lạt-ma. Tức là vị lạt-ma người Pháp. Rồi họ nói: “Tình cờ, hai bạn ngựa của chúng tôi bị mất tích. Bà có thể nhìn vào tô nước xem họ đi đâu, hoặc xem ai lấy trộm không?” Ôi! Xong rồi. Vị nữ lạt-ma trốn trong lều không dám bước ra.

Sau đó, người con nuôi ra ngoài xử lý, mà cũng không biết làm sao. Người con nuôi bảo họ… Người con nuôi, cũng là lạt-ma, nói: “Vị đại nữ lạt-ma của chúng tôi đang thiền bên trong, đang tu hành. Chúng tôi không dám quấy rầy. Không ai được gặp bà lúc này. Nhưng nếu sáng mai các anh quay lại, bà nhất định sẽ gặp các anh”. Được rồi, họ để đồ xuống đó rồi rời đi, đi mất. Rồi đến sáng hôm sau… À chưa, chưa tới sáng. Sau khi hai người kia đi rồi, người con nuôi liền chạy nhanh đến lều của bà, nói: “Con có thể vào không?” Dĩ nhiên bà nói: “Được chứ”. Vừa bước vào, ông nói: “Lúc nãy mấy người đó muốn mẹ xem giúp hai bạn ngựa của họ đã chạy đi đâu. Vì hôm trước người hầu đã nói với họ mẹ chỉ cần nhìn vào một bát nước là biết đồ bị mất ở chỗ nào”. Nghe vậy, vị nữ lạt-ma rất lo, liền hỏi: “Vậy con nói với họ thế nào?” Rồi người con nuôi nói… Quý vị có đọc sách đó chưa? Chưa hả? Tốt.

Người con nuôi nói với bà: “Con nói với họ rằng: Dĩ nhiên bà có thể làm việc đó, nhưng phải có bầu không khí rất linh thiêng, rất trang nghiêm. Không phải muốn xem là xem ngay được. Và nước đó không phải tùy tiện múc từ sông lên là xem được đâu. Phải lấy nước thật sạch, rồi phải quan sát trong ba ngày. Trong ba ngày đó phải làm rất nhiều chú ngữ, rất nhiều, rất nhiều nghi thức. Phải thỉnh rất nhiều vị thần, nhiều vị… những vị trên trời xuống. Như vậy mới được. Còn nữa…” Ông cũng biết người Tây Tạng, trừ phi rơi vào tình huống cực kỳ khẩn cấp hoặc nguy hiểm đến tính mạng, họ sẽ không giết người. Vì họ biết nghiệp sát rất nặng. Họ chỉ cướp thôi, rất hiếm khi giết người, trừ khi bị dồn vào đường cùng. Cho nên họ lợi dụng tâm lý đó của bọn cướp và tiếp tục nói.

Người con nuôi nói rằng: sau khi vị nữ đại lạt-ma người Pháp biết ai là thủ phạm, bà sẽ đưa tên người đó cho quan lớn, để quan xử lý. Người đó chắc chắn sẽ chết, hoặc bị đánh chết, hoặc bị xử tử. Không ai trên đời có thể cứu được hắn vì nếu vị thần chuyên bắt cướp đã ra tay, thì những tên cướp đó sẽ trở thành vật hiến tế của vị thần. Chắc chắn phải chết. Vị thần sẽ hút linh hồn của họ. Nếu bọn cướp không bị giết, thì vị thần sẽ bắt người tố cáo để thay thế, vì vị thần đó chưa bao giờ tha cho ai cả. Vị thần đã giúp rồi thì phải nhận công lao. Cho nên bọn cướp rất sợ, không dám yêu cầu nữa. Vì họ không muốn giết người, mà cũng sợ chính mình bị giết. Cho nên không muốn… (Chuốc rắc rối.) không dám dính líu nữa. Hơn nữa, trong ba ngày đó, bà phải tụng rất nhiều kinh, niệm rất nhiều chú mới được. Chứ không phải chỉ có cái tô nước là xong. Ông còn nói: “Nhưng mà, trong ba ngày đó, bà ấy chưa chắc ở đây. Vì có vài vị đại lạt-ma ở nơi khác mời bà đến làm pháp sự. Cho nên bà đang rất gấp, sẽ không ở lại đây. Cho nên ba ngày là không kịp”.

Nghe xong, bà mừng hết lớn. Sáng hôm sau, mấy người kia lại mang đồ đến cúng dường. Và bà cũng nói y như vậy. Vị nữ lạt-ma lặp lại đúng lời đó. Thế là họ tin, rồi bỏ đi. Rồi người hầu đứng bên cạnh cười quá chừng, nói: “Mấy người này ngu quá, cái gì cũng tin”. Anh ta biết chuyện đó không đúng, vì anh ta thường sống chung với người ngoại quốc này. Anh biết họ có nhiều mưu kế, nên anh hiểu hết. Anh ta không tin mấy chuyện đó, anh ta biết rõ. Anh nói mấy người kia quá ngu, cái gì cũng dễ bị lừa. Vậy nên anh cười mấy ngày liền. Ngày nào cũng đem chuyện đó ra kể, rồi cười, cười hoài.

Một ngày nọ, vị nữ lạt-ma đi ra ngoài tìm thức ăn, tìm hoa, những loài hoa lạ, những loại thảo dược kỳ lạ để gửi về nước nghiên cứu. Bà đi ra ngoài. Khi bà trở về, bà tình cờ thấy người hầu đó đi ra từ… của người con nuôi... cái gì nhỉ? Đó gọi là gì? Cái lều. Khi anh ta chạy ra, có giấu cái gì đó trong ngực, mặt thì căng thẳng, lén lút như đang làm chuyện mờ ám. Nhưng bà không nói gì. Rồi người con nuôi trở về và nói: “Ủa? Lạ quá. Con đang đếm tiền ở đây, thì khi không có người gọi con, kêu con đi ra ngoài. Con đi ra, để tiền ở đó. Khi quay lại thì mất ba đồng”. Bà cũng không nói gì.

Ba ngày sau, vị nữ lạt-ma bày một cái bàn thờ thật lớn, đầy hoa, trái cây, đủ thứ, rồi đặt một bát nước lên đó. Bà đội mũ, xõa tóc xuống, mặc bộ áo lạt-ma rộng thùng thình, ngồi thiền và chờ. Bà chờ đến khi tất cả người hầu Tây Tạng đều đi ngủ, hoặc ít nhất là đã vào trong lều. Trước khi ngủ, họ đều cởi áo ngoài. Đó là phong tục bình thường ở đó. Và tất cả đồ quý đều để dưới gối. Đó là thói quen của người Tây Tạng. Bà đợi đến lúc ai cũng đã cởi áo, và nằm xuống. Bà lập tức gọi người hầu đó đến và nói với anh ta một cách nghiêm chỉnh. Với tô nước trước mặt, bà nghiêm nghị nói: “Ba đồng đó, ta vừa nhìn thấy ở dưới đầu của ngươi khi ngươi nằm xuống ngủ. Mau đem lại đây”.

Trời ơi! Anh ta sợ đến phát khiếp, vội quỳ sụp xuống, lạy dưới chân bà: “Dạ dạ! Dạ dạ! Tôn Sư Cao Quý, Tôn Sư Cao Quý, Tôn Sư Cao Quý!” Anh ta vội chạy đi lấy ba đồng và đưa cho bà. Bà đã thấy mà. Chỉ vậy thôi. Anh ta run rẩy nói: “Ôi, Tôn Sư Cao Quý, xin Ngài cứu con với! Cái vị thần đó có giết con không?” Rồi vị Tôn Sư nói: “Không đâu. Ta sẽ cứu ngươi. Ta sẽ tìm mọi cách cứu ngươi. Yên tâm đi”. Vậy là xong. Từ đó về sau, anh ta không dám cười về cái tô nước, về mấy người ‘ngu dễ bị lừa’ nữa. Anh ta tin thật rồi. Được rồi. Đó là một câu chuyện khác. Giờ hãy quay lại câu chuyện chính.

Được rồi. Nhân vật chính của chúng ta. Nhân vật chính của chúng ta. Nhân vật chính của câu chuyện. Có một lần, bà gặp một nhóm người Tây Tạng, thuộc tông phái hắc thần thông. Sư phụ hoặc tổ sư của họ là một vị đại lạt-ma Tây Tạng tu hắc thần thông rất mạnh. Sau khi ông ấy chết, theo truyền thống, pháp khí của ông, một loại pháp khí đặc biệt, sẽ được trao cho người đệ tử được chọn để giữ gìn. Không được đưa cho ai khác, không được để ở nơi nào khác. Nhưng sau khi pháp khí đó được giao xuống, rất nhiều chuyện kỳ quái xảy ra. Có lúc thì có người chết, hoặc người-thân-động vật chết. Có lúc trong cái hộp phát ra tiếng động ồn ào. Đó là một con dao nhỏ để trong một cái hộp, bên ngoài quấn rất nhiều lớp.

Nhưng đôi khi những chuyện kỳ lạ xảy ra. Cái hộp tự động đung đưa, hoặc phát ra tiếng ồn. Nhiều chuyện xui xẻo xảy ra. Họ sợ quá, sau đó tìm cách tống khứ nó đi. Nhưng họ không ai dám đưa cho ai, cũng không ai dám nhận. Vì pháp khí hắc thần thông, nếu không thuộc về quý vị, không phải được trao cho quý vị, mà quý vị tự ý lấy, thì quý vị chuốc họa vào thân. Chưa nói đến pháp khí đó vốn đã có tiền sử không tốt rồi. Pháp khí hắc thần thông thường gây ra những chuyện kỳ quái. Cho nên không ai dám giữ nó. Truyền thuyết là như vậy. Họ tìm cách đem nó giấu trong một hang núi mà chưa ai từng đến.

Nhưng những người chăn bò ở đó phản đối. Họ phản đối vì trước đây cũng có pháp khí được cất như vậy ở đó, nhưng nó lại bay lượn lung tung. Pháp khí đó bay loạn xạ trên trời, giết người, giết (người-thân-)bò, giết (người-thân-)động vật. Họ nói có rất nhiều chuyện như vậy xảy ra, nên họ không cho phép. Họ không cho phép cất đồ trong hang nữa. Mấy người đó đành phải mang về, nhờ nhiều pháp sư lớn giúp họ làm bùa chú, dán đầy bên ngoài. Họ treo lên, quấn cẩn thận với nhiều lớp bùa, để nó khỏi bay ra. Đi đâu họ cũng phải mang theo “món quà” bất đắc dĩ đó, món mà không được cất đi, cũng không được bỏ đi.

Tình cờ Alexandra… Tôi nói đúng không? (Alexandra.) Hả? (Alexandra.) Alexandra. Được rồi, đừng nói “ngà voi rất to”. (Chơi chữ tiếng Hoa) Không phải. Ngà voi thì đúng là to thật. Họ gặp bà ấy, và bà ấy rất muốn xem pháp khí đó. Họ nói xem thì được, nhưng xem xong phải đóng lại liền. Ban đầu họ không muốn cho bà xem, nhưng vì người con nuôi của Alexandra nói: “Bà ấy cũng có thần thông khá lắm, bà ấy thế này, thế kia. Bà ấy có lực lượng, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Cho bà ấy xem, biết đâu bà ấy có thể giúp các anh giải quyết vấn đề”. Dĩ nhiên, họ sẽ không đưa pháp khí đó cho người khác, cũng không thể bán, vì họ không được phép làm vậy. Nếu họ cho đi hay bán đi, vị đại lạt-ma – sư phụ của họ – sẽ đến giết họ. Cho nên không ai dám làm. Sau khi nói hoài, nói mãi, cuối cùng họ mới chịu mở ra cho xem. Nhưng sau khi bà xem xong là họ đóng lại liền, dán bùa liền lập tức. Họ sợ lắm.

Alexandra vừa nhìn thấy, trời ơi, bà thích vô cùng, thích đến mức muốn nó trở thành của mình. Nhưng bà chẳng biết làm cách nào để lấy được. Bà nghĩ rồi nói: “Được rồi, để tôi trông giúp cái hộp cho. Các anh cứ yên tâm đi chơi. Lát nữa quay lại lấy cũng được. Không sao. Tối nay tốt nhất là các anh cứ ở cạnh tôi”. Để làm gì? “Để dựng lều”. Tình cờ họ cũng thấy có rất nhiều đồ ăn ngon, có người nói chuyện, nên đồng ý ở lại. Alexandra đem cái hộp vào lều, nghĩ cách làm sao để lấy được nó, làm sao để mua được nó. Bà cứ nghĩ mãi; bà rất thích nó. Bỗng nhiên lại thích vô cùng.

Khi mọi người đang ngồi sưởi ấm và trò chuyện bên lửa trại, bà lấy con dao mở cái hộp ra, cầm nó trên tay, rồi mang ra ngoài. Bà đi dạo một mình ra xa một chút, rồi đặt con dao xuống đất, vừa ngồi thiền vừa suy nghĩ. Bà thiền vài tiếng. Không phải vài tiếng, chắc khoảng một, hai tiếng gì đó. Đột nhiên bà cảm thấy có người đến gần. Bà mở mắt ra. Quả thật có một vị lạt-ma, dường như đến để lấy con dao. Ông ta giơ tay ra định lấy con dao. Alexandra tưởng đâu có vị lạt-ma nào đó cũng muốn giành lấy món đồ bà thích nhất. Bà nói thầm: “Kỳ lạ thật! Lạt-ma gì mà đêm hôm lẻn đi trộm đồ?” Vì trong nhóm cũng có vài vị lạt-ma. Bà tưởng một trong số họ nảy lòng tham muốn lấy đồ của bà. Cho nên bà lập tức nhảy tới giật lại con dao. Vừa giật xong, vị lạt-ma biến mất.

Bà cảm thấy rất tức giận quay về lều, mắng: “Sao các anh không trung thực vậy? Sao lại lén lút đi lấy trộm con dao? Ai vừa không có mặt ở đây?” Nhưng rốt cuộc chẳng thiếu một ai cả. Xung quanh cũng không có chùa chiền nào, không có lạt-ma nào khác. Rồi mấy người lạt-ma Tây Tạng đó hỏi Alexandra: “Vị lạt-ma đó trông như thế nào?” Bà mô tả lại. Họ liền nói: “Ôi! Đó chính là vị đại sư phụ của chúng tôi đấy! Ôi, lợi hại quá! Thật lợi hại! Ôi! Bà thật vĩ đại!” Họ đều quỳ xuống lạy, vì bà đã “thắng” được ông ấy. Họ nói nếu vị lạt-ma đã quá cố đó hiện thân ra và lấy được con dao, ông chắc chắn sẽ giết vị nữ lạt-ma này. Hồi đó giờ ông chưa từng tha cho ai. Ông nhất định giết người nào dám đụng vào đồ của ông. Họ vô cùng kính phục bà, cho rằng bà có thần thông quảng đại hơn cả sư phụ họ. Bà ấy cũng không giải thích gì thêm.

Nhưng có thể đó chỉ là một vong hồn mạnh, dùng hết năng lực hiện ra để lấy lại đồ của mình. Điều đó có thể xảy ra. Nhưng chuyện đó khác hoàn toàn với hóa thân. Những vong hồn đó chỉ chuyên gây rối, làm chuyện xấu, hù dọa hoặc làm hại người. Không có gì tốt đẹp. Đó là loại vong hồn của A-tu-la. Họ không thể siêu sinh, không thể giải thoát khỏi vòng sinh tử. Họ chưa dứt được tham, sân, si, nên mới lang thang như vậy. Còn hóa thân của Minh Sư thì khác hoàn toàn. Khi còn tại thế, Ngài có thể hiện ra trăm ngàn ức hóa thân để cứu đệ tử bất cứ lúc nào, hoặc chăm sóc đệ tử. Cái đó hoàn toàn khác. Hiểu không? (Dạ hiểu.) Cho nên đôi khi trong nhà quý vị hoặc nhà hàng xóm nghe thấy tiếng khua chén đũa, thì đó không phải là Hóa Thân của Sư Phụ đâu nhé. Được rồi, nghỉ thôi. (Cảm ơn Sư Phụ. Cảm ơn Sư Phụ.) (Mấy câu chuyện Sư Phụ kể vui quá.)

Photo Caption: “Thánh Nhân Đẳng Cấp Thứ Tư Viếng Thăm”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (6/10)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-03-29
2899 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-03-30
2304 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-03-31
2239 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-01
2022 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-02
1549 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-03
1319 Lượt Xem
7
Giữa Thầy và Trò
2026-04-04
1142 Lượt Xem
8
Giữa Thầy và Trò
2026-04-05
930 Lượt Xem
9
Giữa Thầy và Trò
2026-04-06
635 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-06
2 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-06
635 Lượt Xem
33:53

Tin Đáng Chú Ý

1 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-05
1 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-04-05
929 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-05
930 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-04
804 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về